19441729_951617374977140_2380106712261959670_o

28-06-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim “Đất mẹ trường tồn – Ever the Land”, Địa điểm: Cà phê thứ 7, 3A Ngô Quyền, Hà Nội / Salon cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh / Đại học kiến trúc Đà nẵng, 566 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng / Lightup, Cà phê Bắc Việt, 4B Hồ Sen, quận Lê Chân, Hải Phòng / Hội kiến trúc sư Thái Nguyên, 722 Lương Ngọc Quyến, Thái Nguyên

Các bạn thân mến,

Những năm gần đây, chủ đề “Kiến trúc vì cộng đồng” trở thành tâm điểm của nhiều cuộc bàn luận trên các diễn đàn kiến trúc thế giới. Nhiều giải thưởng danh giá đã được trao cho các kiến trúc sư, những người dành phần lớn công việc của mình cho những người yếu thế trong xã hội. Điều đáng nói ở đây không chỉ là vấn đề cung cấp một nơi chốn cần thiết, mà công trình kiến trúc dành cho họ cũng được nghiên cứu mang tính tiên phong.

Tháng 6 vừa qua, CLB Điện ảnh Kiến trúc đã giới thiệu tới các bạn một cuốn phim (“Building Hope”) nói về công việc xây dựng trường học cho trẻ em nghèo ở Kenya. Tháng 7 này, CLB sẽ giới thiệu tới các bạn một thể loại công trình khác cũng được xã hội rất quan tâm, đó là Nhà cộng đồng cho các dân tộc thiểu số.

Cuốn phim “EVER THE LAND – A People. A Place. Their Building” (tạm dịch: ĐẤT MẸ TRƯỜNG TỒN – Một dân tộc. Một nơi chốn. Ngôi nhà của họ) do Sarah Grohnert viết kịch bản và đạo diễn. Cuốn phim khám phá mối liên kết tuyệt vời giữa con người với mảnh đất của họ thông qua đối tượng trung gian mang nhiều ý nghĩa nhất, đó là Kiến trúc. Sau hơn 150 năm bị thuộc địa hóa bởi chính phủ New Zealand, năm 2014 bộ tộc Ngãi Tuhoe đã nhận được lời xin lỗi chính thức và xây Nhà cộng đồng đầu tiên tại New Zealand. Đây là công trình kiến trúc khẳng định giá trị cũng như tầm nhìn của họ trong tương lai.

Ngoài những vấn đề tìm hiểu giá trị con người thông qua văn hóa, môi trường sống, cuốn phim còn tường thuật lại toàn bộ quá trình xây dựng Nhà cộng đồng. Công trình được áp dụng toàn bộ tiêu chuẩn về kiến trúc bền vững của New Zealand. Như là cách khai thác gỗ, cách chế tạo và sử dụng vật liệu địa phương, kỹ thuật thông gió tự nhiên, xử lý rác thải trên công trường,… cũng như việc kêu gọi sự tham gia của cộng đồng trong quá trình từ phát triển ý tưởng đến khi thi công.

Cuốn phim đã giành rất nhiều giải thưởng quốc tế, có lẽ không chỉ vì nó ghi lại được những thông tin bổ ích với những cảnh quay đẹp, mà nó còn truyền tải được thông điệp rất sâu sắc về kiến trúc: Nhà cộng đồng cho người thiểu số có tất cả những giá trị về mặt văn hóa cho người dân bản địa, nhưng là một công trình không chỉ dành riêng cho họ, để rồi trói buộc họ lại trong một không gian “hẹp”. Đây là một ngôi nhà cho tất cả mọi người, những người luôn có tinh thần “tự do”!

IMG_0876 copy

01-06-2017 Công trình Frame house - Ciputra được hoàn thiện và chính thức đi vào sử dụng

“Frame house” là một dự án hợp tác giữa Xưởng VUUV với Công ty kiến trúc Group8asia về cải tạo một biệt thự tại khu đô thị Ciputra, Hà Nội.

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/thuc-hanh-kien-truc/

18768407_937920059680205_8957385440809350099_o

30-05-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim “Xây đắp hy vọng – Câu chuyện về Trường Mahiga Hope”, Địa điểm: Cà phê thứ 7, 3A Ngô Quyền, Hà Nội / Salon cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh / Đại học kiến trúc Đà nẵng, 566 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng / Lightup, Cà phê Bắc Việt, 4B Hồ Sen, quận Lê Chân, Hải Phòng

Các bạn thân mến,

Để tiếp tục nói tới những vấn đề liên quan giữa Kiến trúc và Phát triển bền vững, ngày 3 tháng 6 này, CLB Điện ảnh Kiến trúc cùng các bạn thảo luận về chủ đề “Kiến trúc vì cộng đồng”, cụ thể ở đây là việc xây dựng trường học cho trẻ em nghèo.

Cuốn phim tài liệu mang đầy tính nhân văn “Xây đắp Hy vọng – Câu chuyện về Trường trung học Mahiga Hope” (Building Hope, The story of Mahiga Hope High School) được thực hiện bởi Turk Pipkin (người Mỹ). Chính ông cùng với vợ mình là những người khởi xướng cho việc xây dựng ngôi trường ở một làng nghèo tại đất nước Kenya này.

Cuốn phim như một câu chuyện kể về toàn bộ quá trình từ lúc đi quyên góp tiền viện trợ, rồi trải qua một thời gian dài xây dựng, cho đến khi đi vào sử dụng. Sự thành công của dự án là công sức đóng góp, gắn kết của tất cả mọi người cùng chung tay xây dựng ngôi trường. Đó bao gồm từ những người tìm ra nguồn tài chính, rồi những kiến trúc sư và người dân bản địa và chính bản thân những học sinh tương lai đã phải lăn lộn trên công trường. Ngôi trường có thể xây mới, nhưng nó đã thuộc về các học sinh ngay từ khi xây dựng.

Cuốn phim cho chúng ta nhiều bài học bổ ích không chỉ là những kinh nghiệm về phương pháp phát triển cộng đồng mà còn về việc xây dựng một công trình ở những vùng hẻo lánh, khi mà chúng ta cần phải nắm vững những phương pháp xây dựng truyền thống và phải luôn sáng tạo để tìm ra các giải pháp trong các điều kiện rất hạn chế. Ngoài ra, xây dựng một ngôi trường có thể không khó, nhưng chương trình giáo dục nào được áp dụng hay quản lý ngôi trường đó sau này như thế nào có lẽ còn khó hơn!

Chúng ta hay đề cập tới Kiến trúc bền vững khi nói tới xây dựng không tốn năng lượng, xây dựng xanh hơn, nhưng ít khi chúng ta nói tới cần phải xây đắp niềm hy vọng. Một công trình kiến trúc cũng có “chức năng” tạo cho những con người yếu thế nhất sự hiểu biết, sự tự tin và niềm hy vọng cho một tương lai tươi sáng hơn…

18192717_918984354907109_8084682158098214974_o-1024x576

03-05-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Biophilic Design - Kiến trúc của sự sống", Địa điểm: Cà phê thứ 7, 3A Ngô Quyền, Hà Nội / Salon cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh / Đại học kiến trúc Đà nẵng, 566 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng / Lightup, Cà phê Bắc Việt, 4B Hồ Sen, quận Lê Chân, Hải Phòng

Như chúng ta đã biết, từ cuối thế kỷ 20 đến nay, sự khủng hoảng về tài nguyên môi trường đã trở thành mối bận tâm lớn cho các kiến trúc sư trong việc tạo dựng kiến trúc. “Kiến trúc sinh thái” hay “Kiến trúc bền vững”, “Kiến trúc xanh” được sinh ra như một trào lưu kiến trúc mới để trả lời sự khủng hoảng đó. Có lẽ đây là lần đầu tiên người ta ít quan tâm việc cần phải gắn cho kiến trúc một “trường phái” như thường lệ mà quan tâm tới toàn bộ “quá trình” của một vòng đời công trình. Mục đích quan trọng nhất của Kiến trúc bền vững là giảm tối đa sự tác động đến môi trường từ khi thi công đến toàn bộ thời gian công trình được sử dụng và khi nó bị phá hủy.

Những năm gần đây, với sự ứng dụng của khoa học công nghệ tiên tiến, nhiều công trình sử dụng rất ít năng lượng. Hơn nữa nhiều công trình còn có khả năng tạo ra năng lượng nhiều hơn chúng cần. Điều này là một tiến bộ, khi chúng ta so sánh với Kiến trúc truyền thống. Nhưng những cuộc chạy đua về năng lượng chưa phản ánh được chất lượng tốt nhất cho kiến trúc, khi mà con người vẫn chưa được kết nối hài hòa với thiên nhiên. Đây phải là một điểm quan trọng của Kiến trúc bền vững.

Tiến sĩ Stephen R. Kellert là một giáo sư về sinh học xã hội, ông là Học giả nghiên cứu cao cấp tại khoa Môi trường ở Đại Học Yale (Mỹ). Từ nhiều năm nay, ông dành thời gian nghiên cứu mối liên hệ giữa con người – thiên nhiên trong lĩnh vực kiến trúc và đô thị. Một trong những cuốn sách nổi tiếng mà ông chủ biên và đồng tác giả: “BIOPHILIC DESIGN – The Theory, Science, and Practice of Bringing Building to Life” (BIOPHILIC DESIGN – Lý thuyết, Khoa học, và Thực tiễn đưa Công trình tới Cuộc sống) được dành cho các kiến trúc sư, nhà quy hoạch, kiến trúc sư cảnh quan, cũng như các chủ đầu tư và các nhà hoạch định môi trường. Cuốn sách đưa ra những kinh nghiệm thực tế mà thiên nhiên có vai trò tác động trực tiếp tới thể chất và tâm lý con người. Thiết kế “Biophilic” liên quan đến nơi trú ngụ của con người trong thiên nhiên, cũng như vị trí của thế giới tự nhiên trong xã hội loài người. Ở nơi đó, có sự tương tác, sự tôn trọng và những quan hệ phong phú phải được tồn tại cùng nhau trên mọi mức độ; và nó phải được đặt thành những tiêu chuẩn thay vì những ngoại lệ.

“Biophilia” là một thuật ngữ được nhà sinh vật học nổi tiếng Edward O. Wilson giới thiệu trong cuốn sách cùng tên viết năm 1984. Ông định nghĩa Biophilia là “thúc đẩy liên kết với các dạng sống khác”, khi cho thấy con người có khuynh hướng bẩm sinh luôn tìm kiếm mối liên hệ với thiên nhiên và các dạng sống khác.

Cuốn phim mà CLB Điện ảnh Kiến trúc (am) giới thiệu tới các bạn tháng 5 này do chính Tiến sĩ Stephen R. Kellert thực hiện: “BIOPHILIC DESIGN – The Architecture of Life” (tạm dịch: BIOPHILIC DESIGN – Kiến trúc của sự sống). Cuốn phim dựa trên kết quả nghiên cứu mà ông đã viết sách, nhưng nó sẽ hấp dẫn khán giả hơn khi ông đến tận những công trình để quay phim, đặc biệt có sự phỏng vấn các kiến trúc sư và con người sống trong những công trình đó. Chúng ta sẽ tham quan nhiều thể loại công trình từ nhà ở riêng lẻ, trường học, bệnh viện, văn phòng làm việc đến các khu ở… và chứng kiến nhờ vào sự liên kết với thiên nhiên mà những người bệnh bình phục nhanh hơn, trẻ em có kết quả học tập cao hơn, những người làm việc đạt hiệu suất tốt hơn, và những người hàng xóm có cơ hội hiểu biết lẫn nhau nhiều hơn…

“BIOPHILIC DESIGN – Kiến trúc của sự sống” không phải là cuốn phim nói về một trường phái kiến trúc, mà chỉ là sự phân tích rất thuyết phục khi con người không thể sống thiếu thiên nhiên!

DSC07639

03-04-2017 Công trường thi công nội thất văn phòng STU và CLI

Xưởng VUUV thiết kế không gian làm việc tiêu biểu của Công ty Cổ phần phần mềm FPT Software, tại Làng công nghệ số 3, Khu công nghệ cao Láng Hoà Lạc, Thạch Thất, Hà Nội.

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/thuc-hanh-kien-truc/

16991749_879751345497077_5526321713788247703_o

01-04-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Ngày mai", Địa điểm: Cà phê thứ 7, 3A Ngô Quyền, Hà Nội / Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh / Đại học kiến trúc Đà nẵng, 566 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng

Những năm gần đây, chúng ta hay nghe nói về “Biến đổi khí hậu”, một phạm trù mà chúng ta biết nhiều và cũng biết ít về nó. Vậy đó là gì? Tại sao nó lại liên quan đến tất cả chúng ta? Chúng ta chỉ quan sát hay nên can thiệp đến nó? Nếu cần thì phải làm thế nào?

“Biến đổi khí hậu” với hiện tượng nóng lên của trái đất trở thành trọng tâm của nhiều mối tương quan trong xã hội hiện nay!

“An Inconvenient Truth” (Sự thật phũ phàng) của đạo diễn Davis Guggenheim là cuốn phim bổ ích giúp chúng ta hiểu một cách rõ ràng hiện tượng mà chính con người gây nên này. Điều đặc biệt ở cuốn phim là chỉ có một “diễn viên”, người đứng ra giải thích những khái niệm một cách thuyết phục nhất tới người xem, chính là một trong những chính trị gia hàng đầu thế giới – cựu phó tổng thống Mỹ Al Gore.

Ngoài chức vụ là một chính trị gia, Al Gore còn rất nổi tiếng khi ông dành trọn cuộc đời mình cho việc bảo vệ môi trường. Đi thực tiễn nhiều nơi và thông qua những nghiên cứu của các nhà khoa học giỏi nhất, ông đã dựng lên một bài trình bày và đi thuyết trình khắp thế giới mang tên “The Slide Show”. Sau khi tham dự thuyết trình của Al Gore, hai nhà sản xuất phim Laurie David và Lawrence Bender đề nghị đạo diễn Davis Guggenheim chuyển thể bài trình bày này thành phim. “Sự thật phũ phàng” đã rất thành công và nhận được hai giải Oscar cho phim tài liệu hay nhất năm 2006.

Chúng ta thường được nghe các nhà khoa học, những người bảo vệ môi trường, kiến trúc sư… nói tới các vấn đề về môi trường. Nhưng sự thành công của cuốn phim không chỉ cho chúng ta những thông tin hữu ích về khoa học, mà với cách nhìn nhận và khả năng của một chính trị gia hàng đầu thế giới, Al Gore còn hé lộ nhiều vấn đề mà môi trường còn là “con bài” cho sự phát triển nền kinh tế-chính trị toàn cầu…!

“Sự thật phũ phàng” là cuốn phim thứ hai của CLB Điện ảnh Kiến trúc trong năm nay cho chủ đề “Kiến trúc và Phát triển bền vững”.

DSC07991

25-03-2017 Hoàn thiện không gian kiến trúc nội thất và cảnh quan công trình Frame house - Ciputra

“Frame house” là một dự án hợp tác giữa Xưởng VUUV với Công ty kiến trúc Group8asia về cải tạo một biệt thự tại khu đô thị Ciputra, Hà Nội. Theo thiết kế ban đầu, không gian bên trong biệt thự bị chia nhỏ và rời rạc. Bên cạnh đó, những lợi thế về không gian cây xanh của ngôi nhà cũng chưa được khai thác triệt để. Vì vậy, giải pháp của chúng tôi là cấu trúc lại các không gian bên trong biệt thự với mục tiêu là định hình rõ nét từng không gian và tạo ra nhiều mối liên hệ hơn nữa giữa chúng với nhau. Chúng tôi tạo ra các ô cửa có vai trò nổi bật khi chúng đồng thời vừa là phần tử phân định, vừa liên kết không gian. Mỗi khung cửa, nơi gặp gỡ của hai không gian, định hướng điểm nhìn từ hai phía. Khung cửa trở thành sự xác nhận về “không gian tồn tại”, bởi nó mang tính chất định vị, định hướng, nhận diện cho không gian bên trong nó. Càng nhiều khung cửa chồng lấn lên nhau, không gian bên trong chúng càng trở nên đa chiều, đa nghĩa. Nói cách khác, tổ hợp của những ô cửa đã lập thể hóa không gian trong ngôi nhà, dẫn tới các điểm nhìn trở nên linh hoạt hơn, tạo cảm giác thoáng đãng không giới hạn. Tiếp đó, chúng tôi cũng muốn khai thác triệt để hơn khả năng đưa các không gian xanh vào ngôi nhà, tăng cường mối liên hệ giữa con người với thiên nhiên. Những không gian thiên nhiên đa dạng như: vườn trước, vườn sau, vườn trong nhà, vườn thẳng đứng, vườn treo, chậu cây ở ban công được đặt kết hợp với từng không gian sinh hoạt để thiên nhiên bất ngờ xuất hiện, mang lại những trải nghiệm khác nhau trên hành trình di chuyển trong căn nhà. Như vậy ở đây, thiên nhiên không còn là thành tố chỉ mang tính bổ trợ cho công trình mà hơn thế, đã trở thành một “không gian công năng” thực sự, được phân định rõ ràng và có vị trí tương xứng để cấu thành tổng thể không gian của toàn căn nhà. Hơn nữa, những vườn đứng trên các mặt ngoài của công trình còn đóng vai trò là lớp vỏ bọc bên ngoài cho công trình. Và cùng với vườn trước và vườn sau, sẽ đóng góp vào cảnh quan thiên nhiên chung của khu đô thị.

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/thuc-hanh-kien-truc/

16991749_879751345497077_5526321713788247703_o

02-03-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Ngày mai", Địa điểm: Cà phê thứ 7, 3A Ngô Quyền, Hà Nội / Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh / Đại học kiến trúc Đà nẵng, 566 Núi Thành, quận Hải Châu, Đà Nẵng

Các bạn thân mến,

Để mở đầu cho chương trình chiếu phim năm nay với chủ đề “Kiến trúc & Phát triển bền vững”, CLB Điện ảnh Kiến trúc trân trọng giới thiệu tới các bạn cuốn phim “Ngày mai” (dịch từ tiếng Pháp: “Demain”). Cuốn phim được biên tập và đạo diễn bởi Cyril Dion và Mélanie Laurent, những gương mặt trẻ đã quen thuộc của điện ảnh Pháp. Họ tập hợp bốn người bạn nữa trong ê kíp để đảm nhiệm phần kỹ thuật. Cuốn phim đã gây nên một làn sóng dư luận lớn ở nhiều nước trên thế giới và thu hút hơn một triệu người xem ở Pháp sau khi xuất hiện ở đất nước này năm vừa qua.

Sự hấp dẫn và thuyết phục ở cuốn phim là nó không chỉ ra những hình ảnh thảm họa, những báo động khẩn cấp hay những lời đổ lỗi… mà nhiều phim về đề tài Phát triển bền vững hay nói tới. “Ngày mai” vẫn cho người xem hiểu được Trái đất đang cạn kiệt tài nguyên, mất cân bằng hệ sinh thái và biến đổi khí hậu, nhưng cuốn phim mang một tinh thần lạc quan khi hướng tới những khát vọng, những giải pháp được thực hiện ở nhiều vùng đất trên thế giới.

Với ê kíp của mình, Cyril Dion và Mélanie Laurent đã tới 10 quốc gia, những nơi mà nhiều vấn đề như nông nghiệp, năng lượng, kinh tế, dân chủ và giáo dục được đặt ra như mục tiêu phải thay đổi cách nhìn nhận để phát triển. Chúng ta sẽ rút ra nhiều kinh nghiệm đáng quý, ví dụ như làm thế nào để tạo ra được thực phẩm ở ngay trong thành phố như ở Detroit (Mỹ), các phương pháp “permaculture” cho nông nghiệp ở Normandie (Pháp), sử dụng năng lượng tái tạo ở Copenhagen (Đan Mạch), tái sử dụng rác thải ở San Francisco (Mỹ), dùng tiền địa phương thay tiền quốc gia ở Bâle (Thụy Sĩ), loại bỏ việc đánh giá cho điểm học sinh ở Espoo (Phần Lan)…, và rất nhiều các khái niệm mới khác liên quan đến Phát triển bền vững đang được ứng dụng thành công tại nhiều thành phố.


“Ngày mai” được thực hiện bởi những bạn trẻ, họ đại diện cho một lớp trẻ “hành động” nhiều hơn là “nói”…! Những nơi họ đến cũng đều mang tinh thần như vậy. Họ hiểu rằng để có một “ngày mai” không thảm họa thì nhiều khi chúng ta phải thay đổi những cách nhìn nhận “cố hữu” hay chỉ đơn giản bỏ đi những thói quen “xấu” trong sinh hoạt thường ngày.

15726600_836918343113711_6606261221672767782_n

06-01-2017 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Kiến trúc sư cho thường dân - Samuel Mocbee & tinh thần của Rural Studio", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Các bạn thân mến,

Chúng ta đã đi đến cuối chặng đường của năm 2016, với chủ đề của năm nay “Kiến trúc sư, cuộc đời và tác phẩm”, CLB Điện ảnh Kiến trúc mong muốn đưa tới các bạn những thông tin bổ ích về lịch sử kiến trúc từ cuối thế kỷ 19 cho đến nay. 17 bộ phim đã được chiếu. Chúng chỉ ra sự đa dạng về cách tiếp cận của các kiến trúc sư, những người đã có đóng góp không nhỏ cho sự phát triển chung của kiến trúc thế giới hơn một thế kỷ qua.

Bước sang thế kỷ 21, xu hướng kiến trúc đi theo một con đường mới nhằm giải quyết những vấn đề bức bách hiện tại, liên quan đến các cuộc di dân theo số lượng lớn tới các vùng đô thị, sự xuống cấp nghiêm trọng của môi trường, cũng như nguồn tài nguyên thiên nhiên đang dần cạn kiệt. Những vấn đề này ảnh hưởng lớn tới xã hội, mà trong đó vai trò của người kiến trúc sư trở nên quan trọng hơn bao giờ hết cho việc phát triển tương lai. Các câu hỏi liên quan đến sự “phát triển bền vững” trở thành trọng tâm của đồ án thiết kế.

Để kết thúc chương trình năm nay, ngày 7/1/2017, CLB sẽ giới thiệu tới các bạn cuốn phim cuối cùng nói về một kiến trúc sư, người đã biết hướng kiến trúc tới nhiều mục đích khi trả lời những yêu cầu mà xã hội đang đòi hỏi hiện nay. Đó là kiến trúc sư Samuel Mockbee (1944-2001). Ông là kiến trúc sư và cũng là giảng viên tại Đại học Auburn thuộc bang Alabama (Mỹ). Đây là một trong những bang nghèo nhất nước Mỹ. Ở đây, cứ một trên bốn người (thường là người da mầu) sống trong những điều kiện rất khó khăn. Hướng tới kiến trúc cho người nghèo, năm 1993 Samuel Mockbee thành lập Xưởng kiến trúc lấy tên “Rural Studio” tại Đại học Auburn. Bài học trước tiên mà ông muốn truyền tải tới sinh viên là sống có trách nhiệm với xã hội. Ở đây sinh viên được “học và làm” kiến trúc từ A đến Z. Họ thiết kế đồ án với người dân, đi tìm nguồn tài chính, thu thập những vật liệu tái chế, tìm những dụng cụ lao động và tự tay mình xây dựng các công trình cùng với những người dân đó. Đây có lẽ là chương trình giáo dục sâu sắc và hoàn thiện nhất để có thể giảng dạy cho sinh viên biết thế nào là “Kiến trúc bền vững” theo mọi ý nghĩa của nó.

Phim “Kiến trúc sư cho thường dân – Samuel Mockbee và Tinh thần của Rural Studio” (Citizen Architect – Samuel Mockbee and the Spirit of Rural Studio) của đạo diễn Sam Wainwright Douglas là một cuốn phim đầy cảm động. Nó kể lại cho chúng ta những suy nghĩ, tâm tư của Samuel Mockbee, cách nhìn nhận kiến trúc của ông hướng tới một thế giới tốt đẹp hơn. Cuốn phim cũng miêu tả một cách rõ nét không chỉ phương pháp làm việc của Rural Studio mà còn nêu lên được tinh thần của Xưởng kiến trúc này. Đây cũng là cơ hội để chúng ta xem một công trình của Rural Studio khi họ xây nhà cho một nhạc sĩ “đường phố”, từ khi còn là mô hình cho đến lúc xây dựng và hoàn thành.

Tính cho đến nay, Rural Studio đã làm được trên 170 công trình (cả tư nhân lẫn công cộng), đã đào tạo trên 800 kiến trúc sư và đã dành được hàng chục giải thưởng về “Kiến trúc bền vững”. Rất ít ai như Samuel Mockbee có thể hướng kiến trúc tới nhiều mục đích như vậy, từ giáo dục tới những tác động của xã hội và môi trường. Nhưng sâu lắng hơn thế nữa, kiến trúc của ông mang đậm bản sắc văn hóa của miền Nam nước Mỹ. Ông vẫn luôn giữ được cái nền tảng cơ bản của kiến trúc là nghệ thuật, một nghệ thuật đầy chất “thơ” !

“Kiến trúc sư cho thường dân – Samuel Mockbee & Tinh thần của Rural Studio” khép lại chương trình của CLB Điện ảnh Kiến trúc năm nay. Cuốn phim cũng sẽ là gạch nối cho chủ đề của năm 2017 mà CLB sẽ hân hạnh giới thiệu tới các bạn một ngày gần đây..

15192804_814941841978028_2546223502534154127_n

03-12-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Nội cảnh", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Hơn một thập niên trở lại đây, Trường Đại học Bách khoa Lausanne của Thụy Sỹ (EPFL) dưới sự chỉ đạo của thầy hiệu trưởng rất năng động và có tầm nhìn xa Patrick Aebischer, đã trở thành một trong những trường đại học hàng đầu thế giới hiện nay. Để khẳng định tầm quan trọng của mình, Trường EPFL không chỉ mời những giáo viên giỏi nhất về giảng dạy mà còn không ngừng phát triển cơ sở vật chất. Nhiều công trình kiến trúc xây mới phục vụ học tập trở thành chiến lược nâng cao hình ảnh, biểu tượng cho sự hiện đại tiên tiến của trường. Năm 2004, Trường EPFL tổ chức cuộc thi kiến trúc quốc tế để xây dựng thêm một tòa nhà Thư viện. Mười hai văn phòng kiến trúc nổi tiếng nhất thế giới đã được mời tham dự, trong đó có những tên tuổi như Jean Nouvel, Rem KoolHaas, Herzog & de Meuron, Zaha Hadid, Diller Scofidio + Renfro… Nhưng cuối cùng đồ án của hai kiến trúc sư Nhật Bản Kazuyo Sejima và Ryue Nishizawa (văn phòng SANAA) đã chinh phục hoàn toàn ban giám khảo.

Vậy thế nào là Thư viện cho tương lai mà Trường EPFL muốn có trong khuôn viên của mình?

CLB Điện ảnh Kiến trúc xin trân trọng giới thiệu tới các bạn bộ phim “Nội cảnh” (The Interior Landscape) của đạo diễn Pierre Maillard. Bộ phim sẽ đưa người xem trở về từ thời điểm các kiến trúc sư trình bày đồ án, đến nhát cuốc khởi công đầu tiên và cho tới khi công trình được đưa vào sử dụng. Chúng ta sẽ khám phá những ý tưởng rất tiên phong cho một Thư viện của thế kỷ 21, những giải pháp kỹ thuật tiên tiến được các kiến trúc sư, kỹ sư và những người thợ làm chủ tình thế. Tất nhiên, bộ phim cũng cho chúng ta biết ý kiến của những người sử dụng tòa nhà Thư viện dành cho thời đại kỹ thuật số này.

Đạo diễn Pierre Maillard chọn tên phim “Nội cảnh” với chủ định nói lên cách xử lý không gian của tòa nhà và cũng là triết lý kiến trúc thường gặp của hai kiến trúc sư Kazuyo Sejima, Ryue Nishizawa. Tuy có những suy nghĩ hoàn toàn khác so với thế hệ đi trước như Kenzo Tange, Fumihiko Maki và Tadao Ando, nhưng kiến trúc của họ vẫn thấm đẫm tính truyền thống Nhật Bản.

“Nội cảnh” sẽ là cuốn phim cuối cùng nói về các kiến trúc sư “ngôi sao” (stararchitect), những người đã để lại dấu ấn quan trọng cho sự phát triển chung của lịch sử kiến trúc thế giới cuối thế kỷ 20 và khởi đầu thế kỷ 21. Vào đầu tháng 1 năm 2017, CLB sẽ kết thúc chương trình “Kiến trúc sư, cuộc đời và tác phẩm” khi giới thiệu tới các bạn một văn phòng kiến trúc sư mà kiến trúc của họ dường như bước sang một giai đoạn khác, khi môi trường và xã hội là những vấn đề trọng tâm cần phải giải quyết.

15027558_806913992780813_4135716494951814317_n

19-11-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Tổ chim - Herzog & de Meuron ở Trung Quốc ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Năm 2008, Bắc Kinh đã vượt qua bốn thành phố Toronto, Paris, Istanbul và Osaka để trở thành nơi đăng cai cho Thế vận hội mùa hè lần thứ 29. Có tất cả 37 khu thi đấu được sử dụng cho các sự kiện thể thao, và trong 12 công trình xây mới, Sân vận động Quốc gia Bắc Kinh được coi như biểu tượng của Thế vận hội. Ngoài các cuộc tranh tài trong vòng 17 ngày, nơi đây còn diễn ra lễ khai mạc và bế mạc của sự kiện.

Để chứng tỏ sức mạnh của một đất nước đang trên đà phát triển nhất thế giới, chính phủ Trung Quốc đã mời những kiến trúc sư “ngôi sao” thi tài thiết kế sân vận động quan trọng nhất của mình. Hai kiến trúc sư Thụy Sỹ, Jacques Herzog và Pierre de Meuron của văn phòng kiến trúc “Herzog & de Meuron” đã giành chiến thắng tại cuộc thi này. Sân vận động mang biệt danh “Tổ chim” của họ đã hoàn toàn chinh phục người dân Trung Quốc.

Ngày 19 tháng 11 tới đây, CLB Điện ảnh Kiến trúc trân trọng giới thiệu tới các bạn bộ phim “Tổ chim – Herzog & de Meuron ở Trung Quốc” (Bird’s Nest – Herzog & de Meuron in China) của hai đạo diễn Christoph Schaub và Michael Schindhelm. Trong vòng bốn năm với tám lần tới Trung Quốc, hai đạo diễn đã rất kỳ công ghi lại những hình ảnh từ nhát cuốc đầu tiên tới khi hoàn thành công trình sân vận động.

Nhưng bộ phim không chỉ nói tới việc xây dựng sân vận động. Là những kiến trúc sư luôn đặt “văn hóa” làm trọng tâm trong công việc sáng tác của mình, Jacques Herzog và Pierre de Meuron không khỏi bỡ ngỡ khi làm việc tại Trung Quốc. Để bù đắp những hiểu biết còn hạn chế về đất nước này, họ đã phải nhờ đến những nhân vật sâu sắc khác như Đại sứ Thụy Sỹ tại Trung Quốc Uli Sigg và đặc biệt nghệ sĩ đương đại đầy tai tiếng Ai Weiwei (Ngải Vị Vị). Anh là chiếc “chìa khóa” quan trọng cho sự thành công của công trình. Bộ phim đã diễn tả một cách tinh tế vai trò của từng người cho sự thành công đó.

Cũng chính từ lời giới thiệu của Ai Weiwei mà hai kiến trúc sư theo một số nghiên cứu khác đồng thời với việc xây dựng sân vận động, như là quy hoạch mới hoàn toàn một khu phố ở tỉnh Jinhua cho 300’000 người. Bộ phim cho chúng ta thấy văn hóa và lối sống của người dân đã ảnh hưởng tới cách tiếp cận đồ án của hai kiến trúc sư như thế nào.

Nhân đây cũng là cơ hội để chúng ta thảo luận về những triết lý kiến trúc của hai kiến trúc sư hàng đầu Thụy Sỹ này. Chơi với nhau từ thủa bé (cả hai sinh năm 1950) và cùng ước mơ trở thành kiến trúc sư, Jacques Herzog và Pierre de Meuron luôn đặt lại câu hỏi về những qui tắc và luật định trước đó. Thời điểm xây dựng sân vận động cũng là thời gian mà hai người đang tìm tòi đưa ra triết lý mới về “trang trí” (ornament), loại hình thức mà các kiến trúc sư thời “hiện đại” muốn xóa bỏ. Các ông muốn nhìn nhận lại nó và tạo ra sự liên hệ giữa “trang trí – kết cấu – không gian” (ornament – structure – space). Tất nhiên, trong nhiều năm thực hành, họ còn đưa ra nhiều luận điểm “táo bạo” khác như: công trình kiến trúc là một “đồ vật” đứng riêng lẻ trong khu vực hay tạo ra các hình thái kiến trúc phức tạp để phá bỏ thói quen “hình hộp” đơn điệu của kiến trúc Thụy Sỹ…(!)

“Tổ chim – Herzog & de Meuron ở Trung Quốc” luôn được đánh giá là một phim tài liệu hay về kiến trúc. Chúng ta sẽ gặp lại một lần nữa cách làm phim rất riêng của đạo diễn Christoph Schaub. Chính ông cũng là tác giả của bộ phim “Hành trình của Santiago Calatrava” đã được trình chiếu tại CLB vào ngày 17 tháng 9 vừa qua. 

11-11-2016 Đổ bê tông mái dự án biệt thự song lập Ecopark

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/ecopark-1/

 

14908293_796456790493200_7289230544748244490_n

05-11-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Rem Koolhaas, một kiểu kiến trúc sư ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

CLB Điện ảnh Kiến trúc xin trân trọng giới thiệu tới các bạn kiến trúc sư “viết lách” và nhà văn “xây dựng” Rem Koolhaas. Ông là một trong những kiến trúc sư và nhà lý luận phê bình kiến trúc có tầm ảnh hưởng lớn nhất thế giới từ cuối thế kỷ 20 đến nay. Mỗi tác phẩm của ông, từ công trình xây dựng đến sách viết, đều tạo nên những cuộc tranh luận sôi nổi về kiến trúc và đô thị. Rem Koolhaas cũng nổi tiếng vì đã “đào tạo” ra những kiến trúc sư hàng đầu thế giới như Zaha Hadid (Anh), Winy Maas (MVRDV, Hà Lan), Bjarke Ingels (BIG, Đan Mạch), Mike Guyer (Gigon-Guyer, Thụy Sĩ), Jeanne Gang (Gang Architects, Mỹ)…

Vậy Rem Koolhaas thực sự là ai? Tại sao những công việc của ông lại gây lên nhiều sự chú ý đến vậy?

Rem Koolhaas sinh ngày 17 tháng 11 năm 1944 tại Rotterdam, Hà Lan. Trước khi học kiến trúc tại hai ngôi trường nổi tiếng là AA School ở London và Cornell University ở New York, ông đã là nhà báo và cũng là nhà viết kịch bản tốt nghiệp tại Netherlands Film and Television Academy. Về mặt gia đình, Rem Koolhaas được sinh ra trong môi trường tư duy sáng tạo. Ông ngoại của ông là kiến trúc sư theo chủ nghĩa hiện đại. Bố của ông là nhà văn, người luôn dùng ngòi bút của mình ủng hộ cho sự độc lập của Indonesia khỏi chế độ thực dân Hà Lan. Tất cả những nền tảng đó đã tạo nên một Rem Koolhaas đa dạng và đầy “màu sắc”!

Vì đã từng làm việc như một nhà báo, người có tinh thần phản biện xã hội, Rem Koolhaas nhìn nhận kiến trúc một cách “hiện thực” chứ không “lý tưởng” như Le Corbusier. Cuốn sách đầu tiên của ông viết năm 1978, “Delirious New York”, không nghiên cứu “vẻ đẹp” kiến trúc tại thành phố này, mà chú trọng tới cách sử dụng không gian thông qua lối sống của những con người di cư tới đây. Chính những cái đó đã tạo ra hình thái kiến trúc riêng của thành phố. Việc chọn New York để nghiên cứu, cho chúng ta thấy ông quan tâm tới văn hóa “mới”, chứ không để ý tới văn hóa “truyền thống” của các thành phố châu Âu nhiều tuổi. Cách tiếp cận kiến trúc theo tính bản địa “đương đại” của Rem Koolhaas đã mở ra một chương mới trong việc lập luận về kiến trúc và đô thị.

Kinh nghiệm thứ hai là một nhà viết kịch bản phim cũng đã ảnh hưởng sâu sắc tới kiến trúc của Rem Koolhaas. Ông là một trong rất hiếm các kiến trúc sư quan tâm tới mối liên hệ giữa điện ảnh và kiến trúc. Rất nhiều các nguyên lý như “không gian điện ảnh” (cinematic space), “dàn cảnh không gian”, “hành trình không gian”… hay được ông sử dụng trong các công trình của mình. Nhưng điều mà một nhà biên kịch quan tâm nhất vẫn là những “hành động” của con người. Cùng với vai trò của một kiến trúc sư, Rem Koolhaas đi tìm bản chất của không gian để phù hợp với những “hành động” đó. Kiến trúc của Rem Koolhaas thường đi từ bên trong rồi hướng ra bên ngoài, nên khó định dạng phong cách của hình thái. Ông là một trong những kiến trúc sư đương đại đầu tiên xóa đi lối mòn là mỗi kiến trúc sư phải tìm cho mình một hình thái kiến trúc riêng biệt.

Vậy cái riêng của Rem Koolhaas hướng tới việc sử dụng không gian như thế nào trong một công trình thông qua những công năng của nó. Ông là người đã sáng tạo ra việc nghiên cứu công năng theo “biểu đồ” (diagram). Và cũng từ những “biểu đồ” này tạo ra hình thái của công trình.

Như chúng ta biết, nói về Rem Koolhaas rất khó có thể tóm tắt trong một vài dòng. Ông là một kiến trúc sư chuyên về “ý tưởng” (concept), mà có những ý tưởng ông đưa ra có thể trở thành hệ tư tưởng viết thành sách. Bản thân trong văn phòng thực hành kiến trúc của ông (OMA), ông đã thành lập ra nhóm nghiên cứu lý thuyết kiến trúc (AMO) để bổ trợ cho công tác thực tiễn. Rem Koolhaas là một trong rất ít các kiến trúc sư thành công trong cả hai việc: nghiên cứu và thực hành kiến trúc!

Cuốn phim “Rem Koolhaas, một kiểu kiến trúc sư” (Rem Koolhaas, a kind of architect) của hai đạo diễn Markus Heidingsfelder và Min Tesch sẽ “giải mã” ai là Rem Koolhaas. Cách phân tích và làm phim rất nghệ thuật của hai đạo diễn cho chúng ta một cái nhìn tổng quan về người kiến trúc sư đầy “màu sắc” này. Cuốn phim mang nhiều tư liệu quý giá trong những thập niên hoạt động nghề nghiệp của Rem Koolhaas. Nó cũng là những cuộc phỏng vấn của rất nhiều người với nhiều nghề nghiệp khác nhau mà Rem Koolhaas quan tâm tới: chính trị, xã hội, triết học, nhân loại học, điện ảnh, âm nhạc, thời trang, đồ họa…

Đây là một cơ hội tốt cho chúng ta khám phá một kiến trúc sư thực hành trong thời kỳ mà kiến trúc và nghệ thuật đã bị “bão hòa” với đủ các trường phái, đủ các luận điểm…, nhưng ông vẫn biết cách thừa hưởng những giá trị văn hóa đó để tìm ra được lối đi riêng của chính mình.

14695603_782023231936556_1028425569395276720_n

15-10-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Zaha Hadid, người thách thức những chiến thắng ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Cà phê thứ 7 trẻ, 264 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường 8, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Năm nay thế giới đã mất đi một nữ kiến trúc sư đầy tài năng, người đã tranh đấu không mệt mỏi cả cuộc đời để khẳng định cách nhìn nhận riêng của mình về kiến trúc và cũng để có chỗ đứng riêng trong nghề nghiệp luôn được thống trị bởi đàn ông này. Sự cố gắng của bà còn đáng kể hơn nữa khi bà được sinh ra tại một đất nước đạo Hồi, nơi mà phụ nữ chưa có nhiều tự do. Đó là nữ kiến trúc sư Zaha Hadid. Chương trình phim với chủ đề “Kiến trúc sư, cuộc đời và tác phẩm” của CLB Điện ảnh Kiến trúc năm nay cũng nhằm tôn vinh các nữ kiến trúc sư có công đóng góp cho sự phát triển của kiến trúc thế giới. Như các bạn đã biết, vào tháng 7 vừa qua, CLB đã giới thiệu hai nữ kiến trúc sư Eileen Gray và Ray Eames.

Zaha Hadid sinh ngày 31 tháng 10 năm 1950 tại Baghdad, Iraq, trong một gia đình khá giả có cha là một nhà công nghiệp giầu có. Ông cũng là một chính trị gia nổi tiếng ở đất nước này. Chính ông là người đồng sáng lập Đảng Dân chủ Quốc gia tại Iraq (trước khi đất nước bị quản lý dưới chế độ độc tài). Vì được sinh ra trong một gia đình có tư tưởng tiến bộ và yêu nghệ thuật, nên ngay từ nhỏ Zaha đã được tiếp xúc với nền văn minh tiên tiến. Trước khi học kiến trúc, Zaha Hadid đã nhận bằng cử nhân toán học tại Đại học Hoa kỳ ở Beirut, Liban. Việc yêu toán cũng đã cho chúng ta biết “cá tính” của người phụ nữ này. Nhưng khi nhìn kiến trúc, hay đặc biệt hơn là những bức tranh vẽ của bà, chúng ta thấy tác giả là một người rất giỏi về hình học họa hình.

Năm 1972, Zaha Hadid chọn Trường kiến trúc AA tại London (Architectural Association School of Architecture) để trau dồi kiến thức của mình. Vào thời điểm này, ngôi trường được dẫn dắt bởi thầy hiệu trưởng Alvin Boyarsky, người hướng kiến trúc tới những sự sáng tạo đột phá và đầy thử nghiệm. Tại đây, Zaha Hadid đã có cuộc gặp gỡ định mệnh khi trở thành học sinh của Elia Zenghelis và Rem Koolhaas (hai kiến trúc sư đồng sáng lập văn phòng OMA). Chúng ta đều biết, Rem Koolhaas là một trong rất ít kiến trúc sư vừa giỏi cả lý thuyết lẫn thực hành. Ông cũng là một nhà giáo xuất sắc, nhiều kiến trúc sư hàng đầu thế giới hiện nay xuất thân từ văn phòng của ông. Chính ông và Elia Zenghelis đã hướng Zaha Hadid tới tư tưởng của danh họa tranh trừu tượng nổi tiếng người Nga Kazimir Malevich. Triết lý sáng tác của Zaha Hadid từ đó đã bị ảnh hưởng sâu sắc từ người họa sĩ này.

Năm 1979, Zaha Hadid mở văn phòng riêng. Kiến trúc của bà ban đầu nghiên cứu dựa trên nguyên lý “fragmented geometry” (hình học rời rạc) khai thác đa điểm nhìn phối cảnh trong không gian, và công trình được tính toán để đánh mất cảm giác có điểm tựa xuống đất. Phải đến cuối thập niên 80, Zaha Hadid mới thực sự tìm ra con đường đi riêng của mình, khi cùng cộng sự tài năng Patrik Schumacher đưa ra nguyên lý “parametricism”. Đây là một định đề hoàn toàn mới về không gian khi công trình là hình khối được “biến thể” dựa trên sự trợ giúp của máy tính. “Parametricism” được coi như hậu của trường phái “Deconstructivism” (Giải toả kết cấu).

Cuốn phim “Zaha Hadid, người thách thức những chiến thắng” (Zaha Hadid, Who dares wins) nằm trong chương trình truyền hình “IMAGINE…” của đài BBC. Đây là chương trình gặp gỡ những người làm thay đổi cách nhìn nhận của chúng ta về thế giới thông qua công việc sáng tác nghệ thuật của họ. Cuốn phim được dàn dựng bởi hai đạo diễn Roger Parsons và Lindsey Hanlon, và dẫn dắt bởi Alan Yentob, giám đốc sáng tạo của BBC. Nó được thực hiện năm 2013, ba năm trước khi Zaha Hadid mất. Có thể coi đây là những thước phim cuối cùng ghi lại hình ảnh về bà, người nữ kiến trúc sư đầu tiên đoạt giải “Nobel kiến trúc” – Pritzker năm 2004.

Cuốn phim mang nhiều tư liệu quý giá, và tất nhiên là một bài học thực sự bổ ích về kiến trúc !

fpt

05-10-2016 VUUV thiết kế nội thất văn phòng STU và CLI - không gian làm việc tiêu biểu của Công ty Cổ phần phần mềm FPT Software, Làng công nghệ số 3, Khu công nghệ cao Láng Hoà Lạc, Thạch Thất, Hà Nội

14440983_773142822824597_6856807927058460549_n

30-09-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Những phác hoạ của Frank Gehry ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Các bạn thân mến,

Ngày 1 tháng 10 tới, CLB Điện ảnh Kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn một trong những kiến trúc sư sáng tạo nhất thế kỷ 20. Hình thái kiến trúc của ông đã hoàn toàn đoạn tuyệt với lịch sử trước đó. Không chỉ tạo nên cuộc “cách mạng” về không gian và kết cấu, mà ngay cả cách tiếp cận đồ án cũng như quá trình thiết kế cũng hoàn toàn mới lạ. Kiến trúc của ông đã gây nên rất nhiều cuộc tranh cãi trong sự phát triển của Kiến trúc và Đô thị từ cuối thế kỷ 20 cho đến nay. Đó là kiến trúc sư Frank Gehry.

Frank Gehry sinh ngày 28 tháng 2 năm 1929 tại Toronto, Canada trong một gia đình Do Thái gốc Ba Lan. Năm 1947, ông cùng gia đình di cư đến Los Angeles, Mỹ và bắt đầu học kiến trúc tại đây (1949-1954). Sau đó, năm 1956 ông tham dự một số khóa học về Đô thị tại Đại học Harvard. Nhưng tất cả những năm học tại trường dường như không để lại nhiều ấn tượng với ông (Năm thứ 2, có thầy giáo còn khuyên ông nên nghỉ, vì kiến trúc không dành cho ông…!). Điều đã tạo nên sự cá biệt của kiến trúc Frank Gehry đến từ nơi khác. Đầu tiên, do sự ảnh hưởng của gia đình. Sinh ra trong một gia đình Do Thái, tuy nghèo nhưng theo truyền thống mọi người vẫn coi trí tuệ là giá trị cao nhất của con người. Ngay từ nhỏ, ông đã đọc sách Talmud, suối nguồn tinh hoa hội tụ rất nhiều kinh nghiệm quý báu của người Do Thái. Ở đây ông đã học được việc đi tìm cái bản chất thật của vấn đề để rồi sau đó đặt câu hỏi: Tại sao nó lại như vậy? Thế nên, muốn thay đổi lịch sử thì trước tiên phải hiểu nó đã! Ngoài ra, còn một kinh nghiệm của gia đình nữa mà sau này đã ảnh hưởng trực tiếp tới kiến trúc của Frank Gehry, là ngay từ nhỏ ông đã có sự nhạy cảm với vật liệu, khi thường xuyên giúp người ông của mình những việc lặt vặt trong cửa hàng đồ ngũ kim của gia đình.

Khi trả lời phỏng vấn, Frank Gehry thường nhắc tới hai kiến trúc sư mà ông yêu thích: Frank Lloyd Wright với cách xử lý mặt bằng không đối xứng, và Alvar Aalto với việc xử lý hình khối tự do. Nhưng, sự ảnh hưởng lớn nhất trong tư tưởng thiết kế của Frank Gehry là hội hoạ đương đại. Trước khi trở thành kiến trúc sư, ông muốn làm hoạ sĩ. Ông luôn có mối quan hệ gắn bó với những người bạn nghệ sĩ và hay lấy cảm hứng từ hội hoạ. Như chúng ta biết, hội hoạ đương đại là “sân chơi” mà người sáng tác hoàn toàn tự do và không muốn đi theo các khuôn mẫu, quy ước truyền thống.

Kiến trúc của Frank Gehry mang một số chủ đề theo từng thời kỳ sáng tác, nhưng hoàn toàn chú trọng tới nghiên cứu hình thái công trình. Có thể kể ra đây một số luận điểm như “segmentation” – khi công trình bị phân chia thành những khối đơn vị công năng riêng lẻ; “assemblage” – công trình là sự lắp ghép, tổ hợp bởi những mảng miếng với sự đa dạng của vật liệu; hay “singularity-unit” – công trình như một bức tượng điêu khắc đứng độc lập. Nhưng tất cả các luận điểm đều tạo ra hình thái hoàn toàn phá vỡ các định luật truyền thống. Không gian và kết cấu biến dạng, cảm giác tan rã hay đứt đoạn. Sự nghiên cứu hình thái này đã đặt ông trở nên một trong những kiến trúc sư tiêu biểu thuộc trường phái “deconstructivism” (giải toả kết cấu).

Chúng ta nên biết, để xây dựng được hình thái kiến trúc này, Frank Gehry đã phải nhờ đến nền công nghệ tin học. Như Le Corbusier bị ảnh hưởng bởi nền công nghiệp ô tô bắt đầu phát triển lúc bấy giờ, Frank Gehry cũng mang đúng tinh thần thời đại của mình. Hầu hết các công trình của ông đều phải có sự trợ giúp của máy tính, mà chính bản thân ông đã phải tạo ra chương trình tin học riêng cho mình. Đây là cách tiếp cận kiến trúc hoàn toàn mới (!)

Frank Gehry thể hiện phong cách kiến trúc cá biệt của mình ngay ở những công trình đầu tiên vào những năm 1970. Nhưng cho tới khi xây dựng bảo tàng Guggenheim tại thành phố Bilbao, Tây Ban Nha (1997) thì tên tuổi ông mới hoàn toàn chinh phục thế giới. Với mục đích tái tạo thành phố hậu công nghiệp, Bilbao hướng đến nền kinh tế dựa vào Du lịch khi thu hút khách viếng thăm bởi những công trình kiến trúc nổi tiếng. Ý tưởng đã rất thành công và Bilbao trở thành ví dụ cho nhiều thành phố khác. Nhưng từ đây đã nẩy sinh ra rất nhiều cuộc tranh luận cho sự phát triển của kiến trúc và đô thị. Nhiều khi người ta muốn một “Frank Gehry” trước cả kiến trúc của ông. Kiến trúc trở thành một “thương hiệu” mà phong cách được định đoạt từ trước. Nó có thể bị lạm dụng ở bất kỳ bối cảnh nào. Cũng chính từ Frank Gehry mà nhãn hiệu “starchitect” đã được sinh ra. Ông nhận giải thưởng Pritzker năm 1989.

Có nhiều người muốn làm phim về Frank Gehry nhưng ông toàn từ chối. Chỉ đến khi Sydney Pollack đề nghị thì ông mới đồng ý. Sydney Pollack là một đạo diễn tài năng của Mỹ, ông có nhiều giải thưởng về điện ảnh, đặc biệt bộ phim “Out of Africa” do ông đạo diễn đã dành 7 giải Oscar. Cuốn phim “Những phác hoạ của Frank Gehry” (Sketchs of Frank Gehry) mà ông làm về người kiến trúc sư đặc biệt này như một cuộc đàm đạo giữa hai nghệ sĩ lớn, hai người bạn, nên có nhiều sự chia sẻ từ cả hai phía rất thật lòng và giàu tình người. Cuốn phim cho chúng ta khám phá những công trình tiêu biểu của Frank Gehry, cách ông làm việc từ những phác hoạ, tới làm mô hình rồi liên hệ với máy tính. Cuốn phim cũng phỏng vấn rất nhiều các nghệ sĩ, các nhà phê bình kiến trúc và tất nhiên cả những người dân. Người ủng hộ có, và người không đồng tình với kiến trúc của Frank Gehry cũng có. “Những phác hoạ của Frank Gehry” là cuốn phim cuối cùng mà Sydney Pollack làm đạo diễn trước khi ông qua đời vào năm 2008. Cuốn phim luôn được coi là một trong những phim tài liệu hay nhất về kiến trúc ! 

14292349_765578543581025_3411409912098385293_n

17-09-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Hành trình của Santiago Calatrava ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Ngày 17 tháng 9 này, CLB Điện ảnh Kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn kiến trúc sư Santiago Calatrava, người đã vượt qua được những biên giới của các ngành nghề để tìm ra mối liên hệ (thường bị lãng quên) giữa nghệ thuật và kỹ thuật xây dựng. Ông đã đưa được chất “thơ” vào kết cấu công trình, và cũng chính những hệ kết cấu này tạo nên vẻ đẹp kiến trúc của ông.

Không có gì đáng ngạc nhiên với cách tiếp cận kiến trúc của Calatrava, khi chúng ta chú ý tới quá trình học tập của ông. Santiago Calatrava sinh ngày 28 tháng 7 năm 1951 tại thành phố Valencia, Tây Ban Nha. Ông bắt đầu học nghệ thuật từ rất sớm, trước khi học kiến trúc tại thành phố này. Sau đó ông sang Thuỵ Sĩ học cao học về kết cấu công trình tại trường Đại học Bách khoa Zurich. Cũng chính tại đây, năm 1981 ông bảo vệ thành công luận án tiến sĩ với đề tài “Khả năng bẻ gập (uốn cong) của hệ kết cấu ba chiều”. Đây cũng là chủ đề đã theo Calatrava trong nhiều công trình thực tế của ông sau này.

Kiến trúc của Calatrava luôn có cảm hứng từ hình thể con người, cây cỏ thiên nhiên, những thứ tạo ra sự sống cho các hình khối. Hướng tới luật của thiên nhiên, hệ kết cấu các công trình của ông được tạo nên với những lý do chính đáng của nó, từ hình thái cho đến những nguyên lý của vật liệu. Đây là triết lý mà Calatrava bị ảnh hưởng từ kiến trúc sư Antoni Gaudi, người đồng hương với ông.

Nhưng sự sáng tạo riêng nhất của Calatrava là ông không muốn thiết kế ra một kiến trúc có hình thái tĩnh tại như thường gặp, mà tạo ra sự chuyển động cho công trình. Đó có thể là một sự chuyển động ảo khi hệ kết cấu được tạo ra bởi những hình cong ba chiều. Hay cũng có thể là sự chuyển động thực sự của các phần tử kiến trúc. Tất nhiên sự đổi mới về thẩm mỹ vẫn phải đi cùng với sự hiệu quả của công năng dưới sự hiểu biết về khoa học. Nhiều cây cầu do ông thiết kế không chỉ có chức năng cơ bản của nó, mà còn trở thành nơi gặp gỡ của người dân, mang tính xã hội lớn.

Cuốn phim “Hành trình của Santiago Calatrava” (dịch từ tiếng Đức: Die reisen des Santiago Calatrava) mà đạo diễn Christoph Schaub đã thực hiện trực tiếp công việc của Calatrava. Ông đã theo người kiến trúc sư này trong vòng nhiều ngày, tới nhiều thành phố ghi lại những hình ảnh để cho chúng ta biết được “quá trình” làm việc từ những nét ký hoạ trên giấy, những bản vẽ mầu nước đầy cảm xúc, cho tới những cuộc tranh luận căng thẳng trên công trường. Chúng ta sẽ nghe lời giải thích về cách tiếp cận kiến trúc của Calatrava, về sự chuyển giao từ thiên nhiên sang kiến trúc, về mối liên hệ giữa nghệ thuật điêu khắc, kiến trúc và kết cấu. Cuốn phim cũng sử dụng một số hình ảnh lưu trữ như kể về Calatrava khi còn là sinh viên tại trường Đại học Bách khoa Zurich, với những đồ án thử nghiệm của ông lúc đó đã có nhiều dấu hiệu triển vọng trong tương lai.

Những năm gần đây, Calatrava nhận nhiều chỉ trích do nhiều công trình của ông bị vượt mức dự toán. Đây vẫn là đề tài muôn thuở trong kiến trúc. Điều đáng chỉ trích nhất nên dành cho những công trình buồn tẻ mà vẫn đắt đỏ mọc lên hàng ngày xung quanh chúng ta. Khi xem phim, chúng ta sẽ thấy người kiến trúc sư bắt đầu ngày làm việc lúc 4 giờ sáng và kết thúc lúc 9 giờ tối, vẫn tranh thủ phác thảo trong những chuyến đi giữa hai công trường, sự lo lắng luôn thường trực trên khuôn mặt. Cho dù thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải thừa nhận rằng, Calatrava đã đóng góp công sức không nhỏ của mình cho sự phát triển chung của kiến trúc thế giới !

18359381_720570108145690_7846846595588226340_o

02-09-2016 VUUV tuyển dụng kiến trúc sư

VUUV là một xưởng nghiên cứu đa hướng về kiến trúc. Không chỉ giới hạn trong việc thực hành thiết kế các công trình, chúng tôi còn nhiều hoạt động mang tính nghiên cứu, lí luận khác như: viết về kiến trúc, giảng dạy kiến trúc và biên tập nội dung phim cho Câu lạc bộ điện ảnh kiến trúc. Vượt qua biên giới của nghề nghiệp, chúng tôi luôn đi tìm mối liên hệ giữa kiến trúc với các ngành nghệ thuật khác.

Để phát triển và chia sẻ các hoạt động của Xưởng, chúng tôi cần tuyển các kiến trúc sư làm việc tại Hà Nội:

– Yêu cầu: đam mê kiến trúc và các ngành nghệ thuật khác.
– 1-2 năm kinh nghiệm.
– Tốt nghiệp cử nhân Kiến trúc hoặc đã từng làm việc với vai trò kiến trúc sư.
– Có khả năng phát triển dự án vừa và nhỏ, từ thiết kế ý tưởng đến chi tiết.
– Có khả năng làm việc độc lập, cũng như hoà nhập tốt trong nhóm.
– Sử dụng thành thạo AutoCad, Sketch-up hoặc 3Dmax.
– Sử dụng thành thạo Photoshop, và các chương trình trình bày như In Design, Power Point…
– Biết làm mô hình.
– Lương: ứng viên ghi rõ mức lương mong muốn.

Khi gia nhập đội ngũ VUUV, các bạn sẽ làm việc trong môi trường chuyên nghiệp với những người có tinh thần cởi mở. Hãy đến chia sẻ niềm đam mê sáng tạo của các bạn với chúng tôi!

Hồ sơ xin việc bao gồm CV và Porfolio (lưu ý pdf có dung lượng không quá 10Mb), gửi về địa chỉ:

VUUV
Email: info@vuuv.com.vn
Website: www.vuuv.com.vn

 

14089058_758031561002390_7705963467497098192_n

01-09-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Công trình của ông nặng bao nhiêu, ông Foster? ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Các bạn thân mến,

Ngày 20 tháng 8 vừa qua, CLB Điện ảnh Kiến trúc đã giới thiệu tới các bạn những kiến trúc sư “Utopia” ở thập niên 60, một thập niên có thể nói là sự chuyển giao giữa hai thời kỳ. Sang thập niên 70 đã có một sự thay đổi sâu sắc về nền tảng tư duy kiến trúc. Một thế hệ kiến trúc sư mới bắt đầu định hình rõ nét, mang một tinh thần chung và đã đưa ra những cách tiếp cận mới về hình thái kiến trúc. Họ đã có đủ khoảng lùi để nhìn nhận lại “Kiến trúc hiện đại”, và cũng lấy nó làm cơ sở lý luận để tìm ra con đường đi riêng của mình. Khác với trào lưu Hiện đại muốn đi tìm “Phong cách quốc tế” (Style international), từ thập niên 70 trở đi, kiến trúc mang sự đa dạng trong phong cách thể hiện.

Có thể kể ra đây một số các kiến trúc sư tiêu biểu như Aldo Rossi và Renzo Piano ở Ý, Alvaro Siza ở Bồ Đào Nha, Herman Hertzberger ở Hà Lan, Mario Botta ở Thuỵ Sĩ, Frank Gehry ở Mỹ, Arata Isozaki và Tadao Ando ở Nhật. Tất nhiên trong số đó không thể không nói tới kiến trúc sư, mà ngay từ những công trình đầu tiên đã khẳng định được phong cách riêng của mình, đó là Norman Foster ở nước Anh. Đây là kiến trúc sư mà CLB sẽ giới thiệu tới các bạn vào ngày 3 tháng 9 tới.

Phong cách kiến trúc của Norman Foster đại diện cho trào lưu “High-tech”. Ở thập niên 70 khi nền công nghệ của châu Âu và Mỹ phát triển lên đến đỉnh cao, và nó được ứng dụng rất nhiều trong cuộc sống con người, không có gì là bất ngờ khi Norman Foster sử dụng nền công nghệ đó cho kiến trúc. Nhưng thực ra bản chất con người ông đã yêu thích công nghệ ngay từ lúc còn nhỏ. Hồi bé, ông đã say sưa với những chi tiết máy vẽ bằng 3D trên tạp chí Eagle và rất thích những thứ chuyển động có gắn động cơ. Năm 16 tuổi, ông thôi học và gia nhập Không quân Hoàng gia Anh. Đây cũng là cơ hội để ông thoả mãn lòng đam mê công nghệ của mình với những chiếc máy bay. Ông đã từng lái và thử nghiệm hàng chục loại máy bay khác nhau, kể cả loại không có động cơ dùng năng lượng mặt trời. Trước khi học kiến trúc, ông đã đọc cuốn sách “Hướng về một nền kiến trúc” (Toward an Architecture) của Le Corbusier và rất thích thú khi thấy Le Corbusier nói tới sự chuyển giao từ máy móc sang kiến trúc. Đây là bài học đầu tiên về kiến trúc của Norman Foster.

Norman Foster sinh ngày 1 tháng 6 năm 1935 tại thành phố Manchester. Sau khi đi nghĩa vụ quân sự về, ông học kiến trúc tại thành phố này. Nhưng sau đó ông nhận được học bổng học thạc sĩ tại đại học Yale ở Mỹ. Ở đây ông đã quen với một kiến trúc sư mà sau này cũng rất nổi tiếng, Richard Roger. Năm 1963 họ thành lập văn phòng “Team 4″ cùng với hai người vợ của mình. Nhưng đến năm 1967 Norman Foster cùng vợ là Wendy Cheesman thành lập văn phòng riêng lấy tên “Foster và cộng sự”. Năm 1968 ông phụ trợ kiến trúc sư nổi tiếng Buckminster Fuller cho một số công trình mang tính nghiên cứu. Đây cũng là người có nhiều ảnh hưởng tới Foster sau này.

Hình thái kiến trúc của Foster đi tìm sự “đơn giản”, nhưng đồng thời rất tỉ mỉ và tinh tế. Để đạt được sự “đơn giản” đó, nó đòi hỏi người kiến trúc sư phải làm chủ được sự “phức tạp” của công nghệ. Ông hoàn toàn nhận thức được công nghệ là “con dao hai lưỡi”, nếu không biết sử dụng nó sẽ có thể gây ra “thảm hoạ” cho con người. Nhưng điều cần nói ở đây là Foster không sử dụng công nghệ để “thoả mãn” hình thái kiến trúc của mình. Công trình của ông đều được nghiên cứu dưới góc độ sinh thái để sử dụng năng lượng ít nhất. Hơn nữa ông luôn sáng tạo ra các giải pháp không gian để làm cho cuộc sống con người tốt đẹp hơn. Ví dụ như toà tháp Ngân hàng HSBC ở Hồng Kông, ông không dùng mặt bằng thông thường là có lõi thang ở giữa, mà thay vào đó là một khoảng trống. Nhờ vậy mà sự liên hệ giữa những con người làm việc trong đó hoàn toàn thay đổi.

Nhưng khi được phỏng vấn, Norman Foster luôn nói, đối với ông công trình kiến trúc không quan trọng bằng những không gian xung quanh nó. Nhận thức được các công trình của mình thường lớn, nên ông rất chú trọng tới việc tác động của chúng tới các vấn đề của đô thị.

Cuốn phim mà các bạn sẽ xem ngày 3 tháng 9 này có tựa đề “Công trình của ông nặng bao nhiêu, ông Foster?” (How much does your building weigh, Mr. Foster?). Hai đạo diễn Norberto López Amado và Carlos Carcas dùng câu hỏi của Buckminster Fuller cho Foster để làm tựa đề phim của mình. Câu hỏi này cũng là triết lý kiến trúc của Foster, khi ông luôn muốn tìm ra những giải pháp công nghệ để sử dụng kết cấu và vật liệu, thông gió và ánh sáng một cách hiệu quả nhất, từ đó dẫn đến hao tổn năng lượng ít nhất. Nhưng cuốn phim cũng kể về cuộc đời người kiến trúc sư xuất thân trong một gia đình nghèo nhưng đã đạt được những giải thưởng danh giá nhất của Hoàng gia Anh, và Pritzker năm 1999. Về cuộc đời của một người muốn trở thành kiến trúc sư để trước tiên thiết kế lại căn buồng của mình, mà sau này đã thiết kế những sân bay lớn nhất thế giới; và những năm tháng rất khó khăn của ông khi cùng với vợ mở văn phòng không có việc, cho đến khi trở thành một trong những văn phòng lớn nhất thế giới với 1400 nhân viên. Có lẽ những điều đó mới làm chúng ta thực sự nể phục !

Cuốn phim đã dành nhiều giải thưởng quốc tế và đặc biệt dưới nền nhạc của Joan Valent.

mba_bm_4b

25-08-2016 VUUV thiết kế kiến trúc nội thất căn hộ "triangle", quận Thanh Xuân, Hà Nội

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/mba/

 

14021710_749460258526187_9115918341350266608_n

16-08-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Những người có tầm nhìn - một lịch sử khác của kiến trúc ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Ngày 6/8 vừa qua, CLB Điện ảnh Kiến trúc đã giới thiệu tới các bạn hai bộ phim về kiến trúc sư Antoni Gaudi, một trong những người đại diện cho trường phái kiến trúc “Art nouveau”, trường phái diễn ra ngay trước trào lưu “Kiến trúc hiện đại”. Ngày 20/8 tới đây, chúng ta sẽ tìm hiểu công việc của một số kiến trúc sư ngay sau trào lưu này. Họ có một cách nhìn nhận hoàn toàn khác với thế hệ kiến trúc sư trước đó, và luôn được coi là những kiến trúc sư “Utopia” (Không tưởng). Thời gian hoạt động của họ trong khoảng giữa hai thập niên 50-70 thế kỷ trước, nhưng cao trào nhất là tại thập niên 60 ở châu Âu.

Trào lưu “Kiến trúc hiện đại” phát triển đến đỉnh cao ở những thập niên 20-30, sau đó được lan toả khắp nơi trên thế giới. Cho tới thập niên 60, những tư tưởng tiến bộ của trào lưu này không còn được tiếp tục phát triển một cách mạnh mẽ mà có phần phai mờ. Tuy vẫn có những kiến trúc sư tài danh tiếp nối như Louis Kahn, Jorn Utzon, Kenzo Tange, James Stirling hay Oscar Niemeyer, nhưng họ không tạo nên được một sức mạnh đồng nhất. Hơn nữa sau Thế chiến thứ hai, việc xây dựng đáp ứng nhu cầu về số lượng hơn là chất lượng cộng với sự quan liêu của những nhà lập định quy hoạch đã tạo ra một thị trường kiến trúc ở châu Âu rất “nghèo nàn”. Các công trình mọc lên có thể vẫn mang phong cách hiện đại như hình khối đơn giản, kết cấu bê tông hay mái bằng, nhưng chúng không hề có ý nghĩa sâu sắc. Kiến trúc hiện đại bị “tha hoá”. Chủ nghĩa công năng bị “tối giản” theo nghĩa đen của nó, hoàn toàn không mang đúng tinh thần như những người sáng lập ra nó mong muốn.

Trong bối cảnh đó, một số kiến trúc sư ở châu Âu đã đề xuất ra những ý tưởng kiến trúc rất táo bạo. Tuy không cùng tư tưởng, nhưng họ có chung mong mỏi thay đổi cách tư duy về thiết kế. Phần lớn các tác phẩm của họ chỉ trong giai đoạn thử nghiệm hoặc đồ án. Nhưng điều đó cũng cho thấy rằng kiến trúc không phải chỉ có một kết quả là xây dựng mà còn mang tính nghiên cứu, hay còn là một công cụ để phản ánh và chỉ trích xã hội cũng như chính trị.

Để hiểu cách tiếp cận của những kiến trúc sư rất tự do này, chúng ta phải hiểu tinh thần ở thời điểm đó. Vì kiến trúc không bao giờ đứng độc lập mà phụ thuộc rất nhiều yếu tố. Về văn hoá, thập niên 60 đã nổi lên nghệ thuật Pop Art với thời trang và âm nhạc “subculture”, nghệ thuật đồ hoạ của quảng cáo và điện ảnh khoa học viễn tưởng. Về kinh tế, ba thập niên 50-70 là thời điểm phát triển rất mạnh ở các nước châu Âu. Nhiều công nghệ mới đã được ứng dụng cho đồ dùng sinh hoạt gia đình, cũng như nhiều mặt của cuộc sống. Về xã hội, ở những thập niên này lối sống Hippie và tự do tình dục đang được giới trẻ đón nhận một cách tích cực. Về chính trị, một thế hệ trẻ sinh viên sinh ra ở nhiều tầng lớp xã hội là một điều mới sau Thế chiến thứ hai. Họ đứng lên biểu tình khắp nơi với nhiều mục đích: chống chiến tranh (đặc biệt chống chiến tranh tại Việt Nam), yêu cầu bình đẳng giới và bình đẳng về chủng tộc, chống lại chủ nghĩa gia trưởng ở nơi làm việc cũng như trong chính trị, họ muốn có tiếng nói riêng của mình trong xã hội.

Cuốn phim “Những người có tầm nhìn, một lịch sử khác của kiến trúc” (Les Visionnaires, une autre histoire de l’architecture) của đạo diễn Julien Donada cho chúng ta gặp lại những nhà sáng tạo ở những thập niên kể trên. Đây là cơ hội hiếm có khi nhà làm phim tập hợp được hầu hết những kiến trúc sư này trong một bộ phim. Chúng ta sẽ khám phá kiến trúc hình cầu của Pascal Häusermann và Antti Lovag, mặt bằng nghiêng của Claude Parent, kiến trúc để cho người dân tự do phát triển của Yona Friedman, kiến trúc tâm lý của Coop Himmel(b)lau, “thành phố tạm thời” của Archigram, kiến trúc và thành phố không giới hạn của Superstudio và Archizoom… và nhiều kiến trúc sư khác nữa!

Tất nhiên đạo diễn Julien Donada cũng muốn thể hiện cho chúng ta thấy, những tác phẩm trên không chỉ dừng lại ở các bản vẽ. Một loạt các kiến trúc sư đương đại sau này đã biến nhiều ý tưởng “Utopia” đó thành những công trình cụ thể. Vì vậy kiến trúc sư không chỉ là người có tinh thần đổi mới sáng tạo không ngừng mà còn phải có khả năng nhìn xa trong tương lai.

13895292_742406129231600_6736390562113425196_n

03-08-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Antoni Gaudi - kiến trúc sư của Chúa ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội và Salon cà phê thứ 7, 19B Phạm Ngọc Thạch, Phường 6, Quận 3, TP Hồ Chí Minh

Các bạn thân mến,

Đầu tháng 8 này, chúng ta sẽ quay ngược lại lịch sử để tìm hiểu trường phái kiến trúc “Art nouveau” (Tân nghệ thuật). Điều thú vị ở đây là trước khi có trào lưu “Kiến trúc hiện đại” theo chủ nghĩa công năng, đã tồn tại một trường phái kiến trúc mang tinh thần hiện đại khác, cũng để lại dấu ấn quan trọng trong lịch sử kiến trúc. “Art nouveau” thực ra là một trào lưu nghệ thuật không chỉ có mỗi kiến trúc mà còn bao gồm nhiều ngành nghệ thuật khác như hội hoạ, đồ hoạ, thiết kế nội thất và thiết kế đồ trang sức. Trào lưu nghệ thuật này chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ở châu Âu từ cuối thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20. Theo nhà sử học kiến trúc William J.R. Curtis thì thời kỳ phát triển hưng thịnh nhất của kiến trúc “Art nouveau” là trong khoảng từ năm 1893 đến năm 1905.

“Art nouveau” được sinh ra để thể hiện một cách nhìn nhận mới về nghệ thuật. Nó phản kháng lại nền nghệ thuật ở thế kỷ 19, cái chỉ là sự tái tạo lại các trường phái nghệ thuật trước đó. Đồng thời “Art nouveau” muốn bảo tồn những giá trị của các ngành thợ thủ công, khi cuộc cách mạng công nghiệp có những nhược điểm như sản xuất ra những sản phẩm khô cứng vô hồn. Trường phái nghệ thuật này dựa trên mỹ học của các đường cong, đặc biệt các nghệ sĩ và kiến trúc sư lấy cảm hứng từ thiên nhiên, bao gồm cả thực vật lẫn động vật.

Hiện nay với trào lưu “Kiến trúc bền vững”, chúng ta hay nhắc tới những luận điểm như đi tìm bản sắc của kiến trúc hay đi tìm các giá trị của thiên nhiên. Thực ra các luận điểm này đã được các kiến trúc sư “Art nouveau” thể hiện trong các tác phẩm của họ. Điều hấp dẫn đối với chúng ta vẫn là làm sao hiểu được cách tiếp cận của họ để rút ra những bài học cho thời đại của mình.

Để nói tới một trong những kiến trúc sư đại diện cho trường phái kiến trúc “Art nouveau”, CLB Điện ảnh Kiến trúc trân trọng giới thiệu tới các bạn kiến trúc sư Antoni Gaudi (1852-1926). Ông sinh ra tại tỉnh Reus ở đất nước Tây Ban Nha, nhưng sau khi đến học kiến trúc tại thành phố Barcelona, ông đã ở lại đây sống và làm việc cho đến cuối đời. Gaudi có bốn niềm đam mê trong cuộc sống: kiến trúc, thiên nhiên, tôn giáo và tình yêu xứ sở Catalan (Reus và Barcelona trực thuộc vùng Catalan). Chính những điều này đã ảnh hưởng sâu sắc tới những tác phẩm của ông.

Gaudi bắt đầu thực hành kiến trúc cũng đúng vào thời điểm mà xứ Catalan đang có sự thay đổi lớn về chính trị, kinh tế, văn hoá và đô thị. Một không khí sục sôi của giới quý tộc Catalan muốn tìm bản sắc riêng cho xứ sở của mình để chống lại quyền bá chủ của Madrid. Phần lớn những tác phẩm của Gaudi được yêu cầu bởi giới thượng lưu này. Bản thân Gaudi là người có hiểu biết sâu sắc về văn hoá Catalan, nên ông thấm nhuần truyền thống đó. Khi còn là sinh viên, ông ngồi vẽ hàng giờ các chi tiết kiến trúc Gothic ở Barcelona. Kiến trúc của ông ảnh hưởng từ kiến trúc truyền thống này, nhưng ông không sao chép nó mà tìm cách thể hiện hình thái mới để hoàn thiện nó hơn. Tính truyền thống trong kiến trúc của Gaudi còn được thấy rõ khi ông sử dụng các vật liệu địa phương, đặc biệt chúng được thực hiện bởi các người thợ thủ công mà chính bản thân ông nắm rất rõ các nghề truyền thống (Gaudi sinh ra trong một gia đình làm đồ sắt). Không dừng lại ở đó, ông còn phát minh ra những kỹ thuật mới để tạo ra những cách nhìn nhận khác về vật liệu truyền thống.

Nhưng có lẽ cái tính truyền thống sâu sắc nhất trong kiến trúc của Gaudi là sự huyền bí của tôn giáo. Ông sống cả đời một mình không có con. Khi trẻ Gaudi có yêu một người phụ nữ nhưng không được đáp lại, từ đó ông dành toàn bộ tâm hồn của mình cho Chúa (Gaudi theo đạo Cơ Đốc). Ông sống như một nhà tu và thường xuyên đi lễ nhà thờ. Những năm tháng cuối đời ông còn dọn đến ở trong công trường nhà thờ Sagrada Familia, công trình vĩ đại nhất của Gaudi, để dành cả thể xác lẫn tinh thần cho Đấng tối cao. Kiến trúc của ông như có được sự liên hệ thần bí với thế giới khác.

Để nói về hình thái kiến trúc của Gaudi, từ nhỏ ông đã có niềm đam mê quan sát thiên nhiên, hình thái kiến trúc của ông sử dụng các ngôn từ của cấu trúc thiên nhiên. Với cái nhìn đầu tiên, chúng ta có cảm giác như thiên về trang trí, nhưng thực chất chính không gian kiến trúc được biến thể theo các hình cong bất đối xứng. Nhưng điều đặc biệt hơn cả là hình thái của kiến trúc được định đoạt bởi sự nghiên cứu rất chính xác của kết cấu. Mỗi vật thể thiên nhiên đều có kết cấu với lý do riêng của nó. Gaudi nghiên cứu cái tính hợp lý này của thiên nhiên để ứng dụng cho kết cấu công trình. Đây là bài học rất bổ ích về tính hiệu quả trong xây dựng, và từ đó dẫn đến việc sử dụng năng lượng ít nhất.

Có lẽ khó có từ ngữ nào miêu tả được hết sự đặc biệt của kiến trúc sư Gaudi. Duy nhất trong năm nay, CLB dành hai phim trong một buổi chiếu để nói tới người kiến trúc sư huyền thoại này. Phim thứ nhất “Antonio Gaudi” của đạo diễn Nhật Bản Hiroshi Teshigahara cho chúng ta chìm đắm trong thế giới của Gaudi cũng như cảm nhận tinh thần nơi chốn của xứ sở Catalan. Bộ phim hầu như không có lời thoại, kiến trúc nhiều khi chỉ cần xem và cảm nhận. Phim thứ hai “Antoni Gaudi, Kiến trúc sư của Chúa” (Antoni Gaudi, God’s Architect) được thực hiện bởi đài truyền hình BBC. Chúng ta sẽ nghe nhà phê bình nghệ thuật Robert Hughes phân tích về những tác phẩm của Gaudi.

Kiến trúc “Art nouveau” luôn nhận những lời chỉ trích như mang quá nhiều tính cá nhân và thường chỉ dành cho giới thượng lưu, không tạo ra được kiến trúc xã hội. Nhưng hiện nay với khoảng lùi, chúng ta thấy hàng năm có hàng nghìn người đến thành phố Barcelona để chiêm ngưỡng các tác phẩm của Gaudi. Chúng trở thành niềm tự hào của tất cả dân tộc Tây Ban Nha. Vậy kiến trúc không chỉ là vấn đề về số lượng, vượt lên tất cả có lẽ vẫn là giá trị văn hoá và tinh thần !

13600209_731503536988526_6913299290619763254_n

16-07-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Eames - kiến trúc sư và hoạ sĩ ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Các bạn thân mến,

Để kết thúc chuỗi phim về trào lưu Kiến trúc hiện đại, CLB Điện ảnh Kiến trúc trân trọng giới thiệu tới các bạn cặp đôi kiến trúc sư – họa sĩ Charles và Ray Eames (Charles Eames, 1907-1978 & Ray-Bernice Alexandra Eames, 1912-1988). Luôn được coi là những nhà thiết kế hàng đầu nước Mỹ cũng như trên thế giới, những tác phẩm của họ đã trở thành biểu tượng văn hoá vượt thời gian và ảnh hưởng tới nhiều thế hệ trong công việc sáng tác. Có thể nói, Charles và Ray Eames là những người đầu tiên đưa đồ nội thất hiện đại vào sản xuất hàng loạt khi sử dụng những kỹ thuật không đắt tiền và vật liệu mới lạ. Họ đã làm thay đổi cách sống của người dân thông qua việc sử dụng đồ nội thất.

Ngày 2 tháng 7 vừa qua, CLB đã đề cập đến vấn đề giới tính của những người thực hành nghề kiến trúc khi giới thiệu bộ phim về nữ kiến trúc sư Eileen Gray. Bà là đại diện cho một số ít những người phụ nữ để lại dấu ấn trong lịch sử kiến trúc, một nghề nghiệp luôn được thống trị bởi đàn ông. Vấn đề đặt ra ở đây là, kiến trúc là sản phẩm phục vụ cuộc sống chung của con người, tại sao những người thiết kế ra chúng chỉ thiên về một giới? Để cải thiện xã hội ngày càng phức tạp hơn, rất nhiều các kiến trúc sư đã hiểu ra giá trị của sự hợp tác giữa phái nam và phái nữ. Các ê-kíp “mix” thành lập ngày càng nhiều hơn, và thường có nhiều cặp là bạn đời của nhau. Có thể nêu ra ở đây những cặp đôi tiêu biểu ngay ở thời Hiện đại như Alvar Aalto và Aino Marsio, Mies van der Rohe và Lily Reich. Le Corbusier cũng nhận ra những hạn chế của mình nên đã kết hợp với Charlotte Perriand rất nhiều năm. Những cặp đôi thế hệ sau như Robert Venturi và Denise Scott Brown hay Norman Foster và Wendy Cheesman. Kết hợp giữa các giới không phải là sự “tổng hợp” của các công việc riêng biệt, mà là sự “hoà hợp” của những dòng tư duy và cảm nhận. Rất khó có thể xác định được trong đồ án chung đó đâu là công việc của ai. Tác phẩm lúc đó sẽ tinh tế hơn, đầy đủ hơn và cũng tình người hơn.

Trường hợp của Charles và Ray Eames là một trong những ví dụ điển hình để nói về sự thành công trong việc kết hợp giữa hai giới. Họ là cặp đôi biểu tượng của thế kỷ 20. Sự hoà hợp về tinh thần đã tạo ra những tác phẩm hoàn mỹ. Hơn nữa, hai người còn có vốn hiểu biết kiến thức khác nhau, nên bổ trợ tương tác lẫn nhau tạo nên một tổng thể nghệ thuật đầy sức hấp dẫn. Cuốn phim “Eames, kiến trúc sư và họa sĩ” (Eames, the architect and the painter) của hai đạo diễn Jason Cohn và Bill Jersey miêu tả rất rõ tinh thần đó. Charles là kiến trúc sư, còn Ray là họa sĩ. Hai người gặp nhau khi cùng học tại Học viện nghệ thuật Cranbrook tại Michigan. Họ bắt đầu nổi tiếng khi thiết kế những chiếc ghế bằng gỗ ván ép và bằng sợi thuỷ tinh, họ phát minh lại “ý nghĩa” của chiếc ghế. Nhưng không chỉ riêng đồ nội thất, vùng sáng tạo của họ còn bao trùm rất nhiều ngành nghệ thuật khác như kiến trúc, nhiếp ảnh, điện ảnh, đồ hoạ… Jason Cohn và Bill Jersey sẽ cho chúng ta chìm đắm trong thế giới đầy sáng tạo của họ, một thế giới không có “giới hạn” giữa các ngành nghệ thuật.

Tuy những tác phẩm của Charles và Ray Eames đại diện cho trào lưu Hiện đại, nhưng cũng như Eileen Gray, trong thâm tâm, họ không đặt nặng vấn đề thuộc trường phái nào mà luôn đặt câu hỏi làm thế nào để cải thiện cuộc sống con người lên trên hết. Triết lý “best for the most for the least” theo họ hơn bốn thập kỷ làm việc từ trước và sau Thế chiến thứ hai. Điều đó có nghĩa là, đem chất lượng tốt nhất cho số đông trong khi sử dụng các giải pháp kỹ thuật và kết cấu hiệu quả nhất, để sử dụng năng lượng và vật liệu ít nhất. Thực ra đây chính là một khái niệm quan trọng mà hiện nay chúng ta định nghĩa cho sự “phát triển bền vững”.

Tất nhiên cuốn phim cũng nói về đời tư của hai người, nghề nghiệp đã đưa họ đến với nhau, và cũng vì nghề nghiệp mà không ai có thể chia cắt được họ. Charles đã bỏ người vợ đầu để đến với Ray, và sau này khi có những người phụ nữ khác muốn đến với ông mà không thành công. Cuộc đời của họ sinh ra để đến với nhau. Ray mất đúng tròn 10 năm cùng ngày, cùng tháng sau khi Charles qua đời (21/8/1978-21/8/1988)…!

IMG_8049 - Copy

29-06-2016 VUUV thiết kế kiến trúc nội thất căn hộ tại toà nhà hỗn hợp Hanoi Center Point, phố Lê Văn Lương, quận Thanh Xuân, Hà Nội

eileen gray

27-06-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Eileen Gray - Lời mời viễn du ", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Các bạn thân mến,

Để tiếp tục nói tới trào lưu “Kiến trúc hiện đại”, chiều 02/72016, CLB Điện ảnh Kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn một nữ kiến trúc sư, nhà thiết kế đồ nội thất: Eileen Gray (1878-1976). Việc lựa chọn nhân vật nữ kiến trúc sư cho buổi chiếu sắp tới sẽ cho chúng ta một nhìn nhận “mở” hơn về nghề nghiệp luôn được coi như thống trị bởi nam giới này.

“Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, câu nói đầy biểu tượng muốn giải thích cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng vấn đề xây dựng nói riêng và những công việc nặng nhọc nói chung luôn dành cho nam giới. Nghề kiến trúc từ trước đến nay vẫn được coi là một nghề vất vả. Hơn nữa đây cũng là một nghề đòi hỏi sự sáng tạo cao, mà “ngầm định” từ lâu trong tiềm thức con người, ngành sáng tạo không phải cho phụ nữ. Vì vậy, việc chấp nhận để họ đến trường, đặc biệt được học các ngành sáng tạo là rất muộn. Ví dụ như ngay cả ở châu Âu, nơi phụ nữ được đi học sớm nhất, cũng phải tới năm 1890 Julia Morgan mới là người đầu tiên được chấp nhận vào học kiến trúc tại Học viện Beaux-arts Paris, mặc dù nam giới ở đây đã mang danh kiến trúc sư từ thời Phục Hưng (thế kỷ 15).

Thế kỷ 20 đã mang đến cho phụ nữ rất nhiều giải phóng, họ dần khẳng định được khả năng và vị trí của mình trong xã hội. Tuy nhiên trong ngành kiến trúc, số lượng văn phòng được điều hành bởi các nữ kiến trúc sư vẫn chiếm tỷ lệ rất ít. Và mãi đến năm 2004, Zaha Hadid mới là nữ kiến trúc sư đầu tiên nhận giải “Nobel về kiến trúc” Pritzker. Điều đáng nói ở đây là, sau hơn một thế kỷ, những đóng góp của các nữ kiến trúc sư cho nghề nghiệp khiến chúng ta phải có những nhìn nhận sâu sắc hơn. Họ không phải tạo ra một “trường phái” riêng, mà chính nhờ vào sự “nhậy cảm” khác giới đó đã tạo ra những giá trị “tâm lý” khác. Chúng ta sống trong một xã hội của “nam và nữ”, cần phải có sự chia sẻ sáng kiến của cả hai phía mới tạo nên được một tổng thể hài hoà và đầy đủ hơn.

Eileen Gray là một ví dụ điển hình cho chúng ta thấy được sự nhạy cảm của phái nữ trong sáng tác. Bà sinh ngày 9/8/1878 ở thành phố Enniscorthy, đất nước Ireland, trong một gia đình quý tộc truyền thống. Năm 1901, bà được đi học hội hoạ tại trường Slade School of Fine Art ở London, nhưng một năm sau đó bà chuyển đến học tại Viện nghệ thuật Académie Julian tại Paris. Ở Paris, bà đã khám phá ra phong trào Hiện đại ở đây, nơi hội tụ rất nhiều tinh hoa thế giới. Bà đã quyết định ở lại đây cho đến cuối đời. Như chúng ta đã biết, Le Corbusier cũng đã rời bỏ Thuỵ Sĩ để sang Paris đầu thế kỷ 20, và cũng nhờ đó mà thành công trong sự nghiệp. Nhưng việc sống trong một môi trường thuận lợi cho việc thúc đẩy sáng tạo là một chuyện, ở Paris lúc đó Eileen Gray còn tìm thấy được sự tự do cá nhân mà bà đã không ngần ngại tuyên bố việc “song tính luyến ái” (bisexuel) của mình. Cái rất khó được chấp nhận trong một gia đình quý tộc truyền thống tại Ireland. Muốn có được sự tự do trong sáng tác, trước tiên phải có được sự tự do về “con người”!

Cũng như Le Corbusier, Eileen Gray tự học kiến trúc. Nhưng trước tiên người ta biết tới bà như một nhà thiết kế đồ nội thất. Ở Paris, bà làm quen với nghệ nhân sơn mài người Nhật Bản Seizo Sugawara, và đã cùng làm việc cùng ông hơn 20 năm. Bà đã sử dụng kỹ nghệ truyền thống để sáng tác các đồ vật. Học thức về hội hoạ đã giúp bà rất nhiều trong việc tìm kiếm màu sắc cũng như thể hiện các hoạ tiết trang trí. Nhưng điều thành công nhất là bà vẫn giữ được tính “thần bí” của sơn mài, một tính cách riêng của châu Á, khi thiết kế những đồ vật hoàn toàn hiện đại. Ngoài ra, Eileen Gray cũng thiết kế đồ nội thất từ những ống thép kết hợp với nệm da. Những đồ vật mà bà thiết kế luôn đơn giản và thanh lịch về kiểu dáng nhưng cũng rất tinh xảo về chi tiết. Năm 2009, chiếc ghế “Snake Armchair” (Fauteil aux dragons – theo tiếng Pháp) do bà thiết kế khoảng năm 1917-19 đạt kỷ lục bán đấu giá với 21,9 triệu euro, trở thành chiếc ghế đắt nhất trong lịch sử.

Eileen Gray đến với kiến trúc khoảng năm 1924 khi gặp người tình của bà, kiến trúc sư Jean Badovici (gốc Rumani). Ông là nhà phê bình lý luận và chủ biên tạp chí kiến trúc hiện đại “L’Architecture vivante” ở Pháp. Eileen Gray thiết kế rất nhiều nhưng chỉ có ba công trình được xây dựng. Tuy ít nhưng các công trình của bà đều trở thành biểu tượng của kiến trúc hiện đại. Đặc biệt là ngôi nhà E-1027 mà bà thiết kế cho chính Jean Badovici. Tên của ngôi nhà là một kiểu chơi chữ, E là Eileen, 10 là số thứ tự của chữ J (Jean) trong bảng chữ cái, 2 là B (Badovici) và 7 là G (Gray). E-1027 được thiết kế năm 1926 và hoàn thiện năm 1929. Như chúng ta đã biết, trong những năm 1920 này, Le Corbusier cũng đang nghiên cứu kiến trúc hiện đại khi xây dựng một số ngôi nhà. Nhưng Eileen Gray không chỉ thiết kế kiến trúc mà còn thiết kế toàn bộ nội thất cho E-1027. Vì thế nó trở nên gần gũi “con người” hơn với sự truyền cảm nữ tính của bà, không như “cỗ máy để ở” mà Le Corbusier đang tìm kiếm.

Không nổi danh như các nam kiến trúc sư hiện đại đương thời, Eileen Gray là người rất khiêm tốn. Thực ra, bà không đi tìm sự nổi tiếng mà chỉ sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo. Rất may gần đây các nhà viết sử và nhà làm phim đã giới thiệu những tác phẩm của bà đến với công chúng rộng rãi. Cuốn phim mà chúng ta sẽ xem tới đây nằm trong số đó. “Eileen Gray – Lời mời viễn du” (Eileen Gray – Invitation to a voyage) được thực hiện bởi đạo diễn Jörg Bundschuh. Cuốn phim cho người xem nhiều dữ liệu quý giá, từ lúc bà còn nhỏ tại Ireland đến khi tới làm việc tại Paris. Chúng ta sẽ tham quan ngôi nhà E-1027 sau mấy lần đổi chủ đã bị bỏ hoang nhiều năm (năm 2000 được liệt vào di sản kiến trúc và mới được tu sửa gần đây). Đạo diễn Jörg Bundschuh rất tinh tế khi dùng lại câu “Lời mời viễn du” để đặt tên cho cuốn phim của mình. Đây là một trong những câu mà Eileen Gray viết ở ngôi nhà E-1027, và cũng chính là tựa đề của bài thơ “Lời mời viễn du” (L’invitation au voyage) của nhà thơ nổi tiếng người Pháp Charles Baudelaire. Thơ của Baudelaire luôn nói tới cả thể xác lẫn tinh thần mà Jörg Bundschuh muốn ví cho công việc của Eileen Gray. Bà không chỉ muốn thiết kế ra những đồ vật sử dụng vô tri vô giác mà còn muốn tạo cho chúng một tâm hồn. Có lẽ đây mới là công việc khó khăn nhất của những người làm sáng tạo!

LIH_5294

20-06-2016 Viện kiến trúc quốc gia chia sẻ những bộ phim của câu lạc bộ điện ảnh kiến trúc

http://vienkientrucquocgia.gov.vn/chuan-bi-ra-mat-clb-dien-anh-kien-truc/

dtt

20-06-2016 VUUV hợp tác với Group8asia thiết kế kiến trúc nội thất và cảnh quan biệt thự song lập tại khu đô thị Ciputra

13445757_719516451520568_1774937976506105758_n

18-06-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Bài học từ ánh sáng - cách nhìn của I. M. Pei", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Các bạn thân mến,

Ngày 4/6 vừa qua CLB Điện ảnh Kiến trúc đã giới thiệu tới các bạn bộ phim về kiến trúc sư Oscar Niemeyer, người thể hiện được “bản sắc văn hoá” Brasil trong kiến trúc hiện đại của mình. Bản sắc kiến trúc của một đất nước, của một vùng miền là đề tài quan trọng trong sáng tác, đặc biệt là trong thời điểm hiện nay với sự toàn cầu hoá trong thế giới phẳng mà chúng ta đang sống. Không có gì là khó hiểu khi UNESCO đặt “văn hoá” là cột trụ thứ tư của sự phát triển bền vững (cùng với xã hội, kinh tế và môi trường). Chủ đề năm nay của CLB hướng về một ý nghĩa chung là Lịch sử kiến trúc, nhưng đồng thời thông qua mỗi kiến trúc sư hay cuốn phim nói về họ, chúng ta có cơ hội để bàn về những vấn đề hiện tại.

Kiến trúc sư mà các bạn sẽ gặp trong bộ phim sẽ chiếu ngày 18/6 tới, tuy có quan điểm về thể hiện hình thái kiến trúc hoàn toàn khác biệt với Oscar Niemeyer, nhưng cũng là người rất coi trọng vấn đề bản sắc văn hoá khi thiết kế. Ông năm nay đã 99 tuổi và được coi là kiến trúc sư cuối cùng trong trào lưu Kiến trúc hiện đại còn sống, đó là Ieoh Ming Pei.

Ieoh Ming Pei sinh ngày 26/4/1917 tại Tô Châu, Giang Tô trong một gia đình thuộc giới thượng lưu Trung Quốc. Do công việc của người cha mà gia đình ông hay phải chuyển chỗ ở, lúc đầu đến Hồng Kông, sau đó về Thượng Hải. Cha ông tuy làm ngành ngân hàng (từng là giám đốc Bank of China tại Hồng Kông) nhưng rất quan tâm đến nghệ thuật. Ngoài sở thích âm nhạc, cha ông còn tự tìm hiểu và trau dồi cho mình các ngành nghệ thuật khác. Sự mở cửa của thành phố Thượng Hải những thập niên 1920-30 tạo nên bùng nổ trong xây dựng đã ảnh hưởng lớn tới Ieoh Minh Pei. Nhưng chính những khu vườn truyền thống đậm đà bản sắc Trung Quốc mà cả nhà ông hay tới vào kỳ nghỉ hè mới để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm trí ông.

Học xong cấp ba ở Thượng Hải, Ieoh Ming Pei chọn nước Mỹ để học kiến trúc. Nhưng khi vào trường Đại học Pennsylvania, ông thất vọng vì cách giảng dạy theo kiểu Học viện “Beaux-arts”. Hơn nữa ông rất ái ngại khi thấy các sinh viên ở đây vẽ tay rất đẹp (môn vẽ rất quan trọng theo cách giảng dạy này). Ông bỏ trường và chuyển sang Học viện Công nghệ Massachusettes (MIT) định học kỹ sư, nhưng thầy trưởng khoa kiến trúc thấy ông có năng khiếu về thiết kế nên thuyết phục ông quay lại với kiến trúc. Nhưng ở đây cũng tương tự, cách giảng dạy cũng thiên về cổ điển. Tháng 11/1935, Le Corbusier tới thăm MIT đã tạo ấn tượng mạnh tới Ieoh Ming Pei. Hai ngày Le Corbusier ở đây được ông coi là một trong những khoảng thời gian quan trọng nhất trong cuộc đời học kiến trúc của mình. Năm 1940, ông lấy bằng ở MIT và chỉ hài lòng khi học được các kỹ thuật về xây dựng. Nhưng cuộc đời đi học của Ieoh Ming Pei không dừng lại ở đây. Năm 1942, ông vào học Cao học tại Đại học Harvard và tìm được sự thoả mãn của mình. Thực ra lúc đó Harvard đang có sự cải tổ về đào tạo kiến trúc khi Walter Gropius về làm trưởng khoa năm 1937. Như chúng ta đã biết, Walter Gropius là một trong những kiến trúc sư đi đầu trong trào lưu Kiến trúc hiện đại và từng là hiệu trưởng trường nghệ thuật Bauhaus ở Đức.

Sau khi học xong, Ieoh Ming Pei không về Trung Quốc (đang chiến tranh với Nhật Bản) mà ở lại Mỹ. Sau này ông nhập quốc tịch ở đây. Phần lớn các công trình của ông là ở Mỹ, nhưng cũng có một số ở châu Âu. Đặc biệt, công trình kim tự tháp bằng kính ở bảo tàng Louvre (Paris) đưa tên tuổi ông lên hàng đầu thế giới. Ông cũng đổi lại tên bằng cách viết tắt I.M.Pei. Đây cũng là cách chơi chữ khi phiên âm thành “I am Pei”, một cách để khẳng định tên tuổi của mình…! Ông đã giành rất nhiều các giải thưởng cao quý về kiến trúc, trong đó có giải Pritzker năm 1983.

Có thể nói hình thái kiến trúc của I.M.Pei là sự tổ hợp của các hình học cơ bản. Nhưng khi nhìn tổng thể, công trình mang hình khối trừu tượng. Ông cũng hay dùng lại hình thái kiến trúc truyền thống nhưng sử dụng kỹ thuật và vật liệu hiện đại để thể hiện tính đối lập. Điều cần nói nhất ở đây là tuy nhiều năm sống và làm việc tại Mỹ, nhưng khi quay lại xây dựng tại Trung Quốc, Nhật Bản và sau này là Qatar, ông không áp dụng kiến trúc của một cường quốc công nghiệp, mà rất chú trọng đến bản sắc văn hoá. Mỗi công trình ông luôn khát khao kiếm tìm cảm hứng từ truyền thống.

Chính cuốn phim “Bài học từ Ánh sáng: Cách nhìn của I.M.Pei” (Learning from Light: The Vision of I.M.Pei) nói về phương pháp làm việc của I.M.Pei, khi ông xây dựng công trình Bảo tàng nghệ thuật Hồi giáo tại thành phố Doha, Qatar. Để thiết kế công trình này, ông đã phải mất 9 tháng để tìm hiểu văn hoá và kiến trúc Ả rập. Cuốn phim là một bài học về ánh sáng. Nhưng không chỉ có thế, nó cũng là bài học về hình học, về thiên nhiên và nhân tạo, tính huyền bí của nước, chất thơ trong kiến trúc… đã được I.M.Pei truyền tải vào công trình. Hai đạo diễn Bo Landing và Sterling Van Wagenen dàn dựng cuốn phim theo một phương pháp rất “sư phạm”. Chúng ta sẽ thấy cả một “quá trình” từ khi đi tìm cảm hứng sáng tác của người kiến trúc sư đến lúc thiết kế, rồi những căng thẳng trên công trường xây dựng trước khi hoàn thiện. Bộ phim thực hiện khi I.M.Pei đã hơn 90 tuổi, nhưng chúng ta vẫn thấy ông ở ngoài công trường tranh luận về những chi tiết để bảo vệ ý tưởng của mình.

Việc chọn lựa phim của CLB lần này có nét khác với các lần trước, chúng ta chỉ tập trung vào một công trình thay vì những công trình tiêu biểu của mỗi kiến trúc sư. Nhưng điều đó cho phép người xem có một cái nhìn cụ thể hơn về công việc của người kiến trúc sư. Năm nay I.M.Pei đã sống gần một thế kỷ, và chúng ta cũng chỉ hy vọng ông sống thật lâu. Các kiến trúc sư hậu bối sẽ nhớ mãi con người có dáng vẻ lịch thiệp với nụ cười đầy thiện cảm đó!

13330934_713173215488225_3460372759148406046_n

01-06-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Oscar Niemeyer - kiến trúc sư tranh đấu cho thế kỷ của mình", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Năm 1932, nhà sử học nghệ thuật Henry-Rusell Hitchcock và kiến trúc sư Philip Johnson đưa ra thuật ngữ “Phong cách quốc tế” (International Style), khi hai ông tổ chức cuộc triển lãm về “Kiến trúc hiện đại” (Modern Architecture) tại Bảo tàng nghệ thuật MoMA ở New York. Gần 150 bức ảnh giới thiệu nhiều công trình ở khắp nơi trên thế giới, đặc biệt ở châu Âu và Bắc Mỹ, thể hiện khuynh hướng đang phát triển của kiến trúc hiện đại. Một số chỉ tiêu về hình thái kiến trúc được đặt ra khi lựa chọn các tác phẩm. Ý tưởng của hai người không tập trung vào sự cá biệt của từng công trình, mà muốn đi tìm một “phong cách” chung của chúng. Cũng từ đây mà “Phong cách quốc tế” đã phát triển nở rộ khắp nơi cho tới nhiều thập niên sau đó. Điều cần bàn luận ở đây là phong cách này đã bị lạm dụng một cách thái quá. Nó như biến thành một “tiêu chuẩn” về thẩm mỹ mà người ta “sao chép” các hình thái kiến trúc một cách mù quáng, khi không đưa ra được cho mình những luận điểm sâu sắc.

Đến hẹn lại lên, chiều thứ Bảy đầu tiên của tháng 6 này, CLB Điện ảnh Kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn một kiến trúc sư được coi thuộc trào lưu “Phong cách quốc tế”, nhưng ông đã biết sáng tạo ra kiến trúc phù hợp với khí hậu cũng như bản sắc văn hoá của nước mình. Đó là kiến trúc sư Oscar Niemeyer (1907-2012).

Oscar Niemeyer sinh tại thành phố Rio de Janeiro, Brasil. Ông vào học kiến trúc tại trường Mỹ thuật quốc gia Rio de Janeiro năm 1929 và tốt nghiệp ở đây năm 1934. Cũng giống như nhiều nước thuộc địa, mô hình giảng dạy ở đây được lấy theo kiểu mô hình Học viện “Beaux-arts” tại Pháp (người Pháp mở trường Mỹ thuật Đông Dương tại Hà Nội năm 1925 và khoa Kiến trúc được thành lập hai năm sau đó). Không hài lòng với cách giảng dạy đã lỗi thời mà mình đã học, Oscar Niemeyer hướng tới Kiến trúc hiện đại, lúc đó đang có sự ảnh hưởng ở nhiều nơi trên thế giới. Biết tới Lucio Costa là kiến trúc sư và nhà quy hoạch hiện đại nổi tiếng ở Brasil vào thời điểm đó, ông đã xin tới đây thực tập không lương chỉ để xem có đúng với cảm nhận của mình hay không về kiến trúc. Hai người sau này trở thành một cặp đôi tâm đầu ý hợp thiết kế nhiều công trình quan trọng tại Brasil và đặc biệt xây dựng thủ đô Brasilia, gây nên nhiều tranh luận “tốn giấy mực” trong lịch sử kiến trúc và quy hoạch thế giới.

Để nói tới kiến trúc của Oscar Niemeyer, chúng ta có thể tóm tắt từ câu nói rất hay của ông: “Các góc vuông không cuốn hút tôi, cũng không phải những đường thẳng cứng nhắc, thiếu linh hoạt, tạo ra bởi con người. Điều duy nhất lôi cuốn tôi, đó là những đường cong tự do và gợi cảm. Cái mà tôi thấy ở những quả núi tại đất nước tôi, ở những đường cong khúc khuỷu của những con suối, ở những làn sóng của biển, ở cơ thể của những người phụ nữ mà tôi yêu mến. Những đường cong được tạo ra bởi vũ trụ – vũ trụ cong của Einstein”…! Là người rất ngưỡng mộ và bị ảnh hưởng bởi Le Corbusier, chính ông và Lucio Costa đã mời Le Corbusier làm cố vấn cho một số công trình ở Brasil, nhưng Oscar Niemeyer đã biết “nhiệt đới hoá” kiến trúc của vị sáng lập ra nền Kiến trúc hiện đại này, để phù hợp với khí hậu của Brasil. Và dường như ông đã làm “mềm mại” chủ nghĩa công năng bởi những đường cong tự do và gợi cảm !

Khi nói tới Oscar Niemeyer, còn một điều rất quan trọng khác nữa mà chúng ta không thể không nhắc tới, đó là vai trò của “Chính trị” đối với Kiến trúc. Sự tự do sáng tác của ông không thể thành công khi thiếu sự khuyến khích và ủng hộ bởi những chính trị gia đầy sáng suốt của Brasil. Năm 1930, Getulio Vargas làm cuộc cách mạng và trở thành tổng thống Brasil. Ông muốn tạo ra một Brasil “mới” mà một trong những cải cách là sử dụng “kiến trúc hiện đại” như một biểu tượng cho sự tiến bộ và bản sắc văn hoá mới. Ý tưởng xoá đi hình ảnh kiến trúc đến từ nước ngoài, đặc biệt phong cách thực dân Bồ Đào Nha đã tồn tại ở Brasil từ mấy thế kỷ trước gây nên nhiều chú ý trong giới chính trị gia và trí thức Brasil. Năm 1936, để hướng đất nước theo chiều tiến bộ, Bộ trưởng Giáo dục và Y tế Gustavo Capenema đã huỷ bỏ giải nhất cuộc thi thiết kế trụ sở mới của bộ mình, vì đồ án mang phong cách cổ điển. Ông đã triệu tập một nhóm kiến trúc sư hiện đại trong đó có Lucio Costa và Oscar Niemeyer (hai người sau đó đã mời Le Corbusier làm cố vấn) để thiết kế lại toà nhà. Đây là công trình điểm tựa quan trọng để hướng Brasil về một nền kiến trúc mới sau này. Nhưng có lẽ chính trị gia quan trọng nhất đã thúc đẩy phát triển nền “kiến trúc hiện đại” Brasil và tạo cơ hội nhiều nhất cho Oscar Niemeyer là Juscelino Kubitschek. Khi làm thị trưởng thành phố Belo Horizonte, ông đã cảm phục tài năng và đã yêu cầu Oscar Niemeyer thực thi một số công trình trọng điểm. Khi lên chức tổng thống, chính ông là người ra quyết định xây dựng thủ đô mới Brasilia (1956-1960), và tất nhiên ông đã cùng hội đồng giám khảo lựa chọn phương án thiết kế của Lucio Costa và Oscar Niemeyer. Juscelino Kubitschek đã không nhầm khi sử dụng kiến trúc của Oscar Niemeyer là biểu tượng cho bản sắc văn hoá mới của Brasil.

Tuy nhiên đây không chỉ là một sự cảm phục đơn thuần của những chính trị gia với người nghệ sĩ. Phải biết rằng, Oscar Niemeyer gia nhập Đảng cộng sản Brasil năm 1945 và đấu tranh rất quyết liệt cho những lý tưởng của mình. Tuy không cùng Đảng với những chính trị gia kể trên, nhưng họ ít nhiều có chung quan điểm về những giá trị xã hội, khi hướng tới người lao động và người nghèo. Đặc biệt, chúng ta thấy được sự tự do trong sáng tác của người nghệ sĩ. Năm 1964, khi nền độc tài quân sự lên nắm chính quyền tại Brasil, lúc đó sự tự do của giới trí thức không còn nữa, Oscar Niemeyer phải sang Pháp sống lưu vong đến tận năm 1984 (trong thời gian này ông thiết kế một số công trình tại châu Âu, đặc biệt Trụ sở Đảng cộng sản Pháp tại Paris). Điều này cũng chỉ cho chúng ta thấy rằng, tuỳ thuộc vào tầm nhìn chính trị của mỗi quốc gia mà tri thức của dân tộc đó sẽ phát triển được đến đâu.

Để hiểu rõ hơn về cuộc đời của người kiến trúc sư Brasil này, CLB Điện ảnh Kiến trúc trân trọng giới thiệu tới các bạn cuốn phim “Oscar Niemeyer – Kiến trúc sư tranh đấu cho thế kỷ của mình” (Oscar Niemeyer – An architect committed to his century) của đạo diễn Marc-Henri Wajnberg. Các bạn sẽ khám phá phong cách làm việc của ông, sự chuyển giao từ việc cảm nhận phong cảnh thiên nhiên và tình yêu “phụ nữ” sang kiến trúc. Cuốn phim làm khi ông 93 tuổi, ông vẫn minh mẫn một cách lạ thường khi giải thích từng công trình của mình với những nét phác hoạ rất “Oscar Niemeyer”! Đặc biệt, các bạn sẽ xem một đoạn diễn văn ngắn tuyệt vời của Fidel Castro về người kiến trúc sư cộng sản “chân chính” này, người đã nhận rất nhiều các giải thưởng cao quý về kiến trúc (Pritzker 1988), người đã sống hơn một thế kỷ (ông mất khi chỉ còn 10 ngày nữa là sinh nhật 105 tuổi), và người đã dành cả cuộc đời mình tranh đấu cho sự công bằng của xã hội.

13240773_705427559596124_5130221464685928068_n

16-05-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "My Architect", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Các bạn thân mến, để tiếp tục nói tới các kiến trúc sư trong trào lưu “Kiến trúc hiện đại”, CLB Điện ảnh Kiến trúc xin giới thiệu tới các bạn một trong những kiến trúc sư quan trọng khác ở thế kỷ 20, đó là Louis Kahn (1901-1974). Cũng như Le Corbusier, ông là người đi tìm “nguồn gốc” của kiến trúc thông qua những giá trị truyền thống. Nhưng ông đã biết biến đổi những giá trị đó thành tư tưởng mới, để thể hiện kiến trúc của mình hoàn toàn hiện đại. Đây cũng là một trong những lý do mà CLB lựa chọn các kiến trúc sư trong chuỗi phim năm nay.

Louis Kahn kém Le Corbusier 14 tuổi, ông thuộc hàng kiến trúc sư tiếp sau của trào lưu “Kiến trúc hiện đại” hoạt động chính ở những thập niên 1950-60. Ông sinh tại đất nước Estonia (gốc Do thái), nhưng gia đình đến định cư tại Mỹ khi ông 4 tuổi và sinh sống trong một khu ngoại ô nghèo của thành phố Philadelphia. Ông chơi piano rất giỏi và đã từng kiếm tiền bằng nghề này. Vì giỏi âm nhạc và vẽ, ông đã được nhận học bổng vào khoa Kiến trúc trường đại học Pennsylvanie. Tại đây ông đã tiếp nhận nền giáo dục kiểu Học viện “Beaux-arts”, mô hình đến từ Pháp rất được ưa chuộng tại Mỹ cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20.

Tuy được tiếp nhận nền giáo dục cổ điển nhưng Louis Kahn rất ngưỡng mộ những kiến trúc sư hiện đại đầu tiên như Frank Lloyd Wright, Mies van der Rohn và đặc biệt Le Corbusier. Ông nghiên cứu kỹ cuốn sách nổi tiếng của Le Corbusier “Hướng về một nền kiến trúc” (Vers une architecture). Như chúng ta đã biết, Le Corbusier không đồng tình với kiểu dạy học ở Học viện “Beaux-arts”. Nhưng Louis Kahn đã biết kết hợp các luồng tư tưởng ở hai phía để tìm ra được lối đi riêng của mình.

Năm 1951, Louis Kahn nhận giải thưởng “Rome Prize”, giải thưởng cao quí của hệ thống giáo dục “Beaux-arts”. Chính nhờ vào giải thưởng này mà ông đến nước Ý, sau đó thăm quan Hy Lạp và Ai Cập. Những ký hoạ của ông trong thời gian này như muốn quay lại nền tảng cơ bản, khai thác những ý nghĩa đầu tiên của kiến trúc thông qua những công trình cổ đại.

Công trình của Louis Kahn thường là thể loại lớn mạng đậm tính “uy nghi”, phần lớn ở nước Mỹ, nhưng tòa Nhà Quốc hội tại thủ đô Dhaka ở Bangladesh và Viện quản lý Ahmedabad ở Ấn Độ cũng thuộc hàng những kiệt tác của ông. Kiến trúc của ông nổi lên hai điểm khác biệt. Thứ nhất, đó là sự tài tình trong cách xử lý bố cục khối và ánh sáng. Ta có cảm giác như ông đã truyền tải được “tinh thần” của kiến trúc cổ đại vào các tác phẩm của mình. Không gian của ông mang tính “linh thiêng” rất đặc biệt nhờ vào việc tìm được sự “hợp nhất” giữa kết cấu, vật liệu và ánh sáng. Thứ hai, giống Le Corbusier, Louis Kahn rất coi trọng việc xử lý “mặt bằng”. Ông là người đưa ra luận điểm “không gian phục vụ” (servant space) và “không gian được phục vụ” (served space). Đó là sự gộp lại và phân chia không gian theo chủng loại. Những không gian chứa thang, WC, hệ đường ống kỹ thuật, kho… tập hợp lại thành “servant space”. Tương tác với chúng là những không gian chính “served space”. Thực ra đây lại là một sự chuyển giao rất sâu sắc từ truyền thống sang hiện đại. Nguyên lý này ông tiếp thu được từ những lâu đài cổ ở đất nước Scotland khi mà không gian chính được bao quanh bởi các bức tường dầy, mà bên trong độ dầy của những bức tường này ẩn chứa những “servant space”.

Có thể coi Louis Kahn đồng quan điểm với Le Corbusier ở nhiều mặt trên phương diện nghề nghiệp, nhưng có lẽ hai người rất khác nhau về quan niệm trong cuộc sống riêng tư. Le Corbusier quyết định không có con để cống hiến cả đời cho công việc. Louis Kahn cũng cống hiến cả đời cho công việc nhưng lại là người rất đa tình và chấp nhận phát sinh “hậu quả”. Nhiều người không hiểu tại sao ông có thể sống một lúc “bốn cuộc sống”? Một cho kiến trúc, một cho vợ và hai cho hai người tình…! Với mỗi phụ nữ của mình, ông đều có một con riêng (cả ba người đều là những nữ kiến trúc sư làm việc trong văn phòng của ông). Có thể nói theo hướng “tích cực” thì nhờ vào một trong những “hậu quả” của ông mà chúng ta có được một cuốn phim tuyệt vời.

Cuốn phim đầy cảm động “Kiến trúc sư của tôi” (My Architect), được thực hiện bởi người con thứ ba của Louis Kahn: Nathaniel Kahn. Anh là con trai của người tình thứ hai, cũng là người con trai duy nhất. Khi bố mất, anh mới chỉ có 11 tuổi. Nhưng ngay cả khi còn sống Louis Kahn cũng chỉ thỉnh thoảng ghé thăm hai mẹ con vào dịp cuối tuần. Cuốn phim là cơ hội để anh đi tìm dấu vết của người cha mà anh biết rất mơ hồ. Nhưng có lẽ hơn thế nữa, đây là một cách để anh đi tìm tung tích của chính mình.

Cuốn phim là một chuyến du hành tới những công trình nổi tiếng của Louis Kahn. Mỗi nơi lại là sự gặp gỡ của những bạn bè đồng nghiệp, người thân, những người dân sống và làm việc trong mỗi công trình… và tất nhiên những người phụ nữ của ông. Những phân tích đồng lòng hay phản đối sẽ giúp chúng ta hiểu hơn về kiến trúc của ông.

Nhưng, cuốn phim không chỉ chú trọng vào kiến trúc, nó còn đặc biệt nói về cuộc đời của người kiến trúc sư. Người đã dành trọn cuộc đời mình cho kiến trúc. Một sự đấu tranh khốc liệt đến hơi thở cuối cùng. Vượt lên trên tất cả đó là lòng yêu thương con người một cách sâu sắc thông qua những tác phẩm của mình. “My Architect” được đánh giá cao trong giới kiến trúc sư quốc tế và được đề cử giải Oscar cho phim tài liệu hay nhất năm 2004.

———-

Thực hiện: Ashui Academy / VUUV / Heritage Space / Cà phê thứ bảy

thangkientruc

08-05-2016 VUUV đồng hành cùng Ashui tổ chức các hoạt động trong tháng "Kiến trúc hiện đại", địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, số 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

news_160501_eco_02

01-05-2016 Khởi công xây dựng dự án biệt thự song lập tại khu đô thị Ecopark.

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/ecopark-1/

 

13062274_698650180273862_2780686725155487947_n

01-05-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Le Corbusier - hiện đại hoàn toàn hiện đại", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Ở đầu thế kỷ 20, lịch sử kiến trúc xuất hiện một trường phái kiến trúc mới lấy tên gọi “Kiến trúc hiện đại”. Nó sinh ra trong một bối cảnh mà xã hội và kỹ thuật công nghệ đang thay đổi một cách sâu sắc tại châu Âu và Mỹ. Nó cũng đánh dấu sự chuyển biến ngày càng phát triển từ làng quê thành đô thị dưới áp lực của nền công nghiệp hoá.

Các kiến trúc sư thời kỳ này thường là những người lý tưởng hoá. Họ muốn cải thiện điều kiện sống của con người ở mọi tầng lớp khi sử dụng nền kỹ thuật tiên tiến. Đặc biệt họ muốn thay đổi hình thái kiến trúc hoàn toàn mới lạ, khi phản đối kịch liệt nền kiến trúc thế kỷ 19 mang thuyết “chiết chung” (eclecticism) không có sự sáng tạo đột phá. Đó chỉ là sự ghép nối, nhại lại những trường phái kiến trúc trước đây.

Nhưng cũng vì thế mà “Kiến trúc hiện đại” hay bị phán xét như một thể loại kiến trúc “ngoại bang”, chối từ nguồn gốc bản địa, và những nền chính trị độc tài ở những thập niên 30 – 40 coi nó không mang tính dân tộc chủ nghĩa…! Thực ra nếu chỉ nhìn vào “hình thái” mà đánh giá kiến trúc thì hơi vội vã dẫn đến sai lầm. Chính những kiến trúc sư hiện đại sâu sắc nhất lại là những người thấm đẫm truyền thống. Tất nhiên họ không đi sao chép những “hình thái” của kiến trúc truyền thống mà chỉ bảo tồn những “ý nghĩa” sâu sắc nhất của nó.

Để mở đầu cho chuỗi phim về những kiến trúc sư trong trào lưu “Kiến trúc hiện đại”, CLB điện ảnh kiến trúc xin giới thiệu tới các bạn một trong những gương mặt đại diện chính của trào lưu này, kiến trúc sư Le Corbusier (1887-1965). Người ta thường nói khối lượng công việc mà ông đã làm phải mất nhiều cuộc đời mới có thể làm hết. Sự sáng tạo không ngừng mệt mỏi của ông bao trùm rất nhiều lĩnh vực. Từ thiết kế những đồ vật sử dụng, các thể loại công trình kiến trúc đến qui hoạch những thành phố lớn. Nhưng không chỉ dừng ở đó, những công việc này lại được nuôi dưỡng bởi những niềm đam mê khác.

Le Corbusier còn là một hoạ sĩ. Đúng ra ông là hoạ sĩ trước khi trở thành kiến trúc sư. Đến xưởng vẽ vào buổi sáng và chỉ tới văn phòng kiến trúc vào buổi chiều. Ông là một trong hai người sáng lập ra trường phái hội hoạ “purisme” tôn vinh vẻ đẹp của những đồ vật có hình dạng đơn giản. Hình thái kiến trúc của ông ảnh hưởng trực tiếp từ sự “nghiên cứu” hội hoạ.

Le Corbusier là một nhà phê bình lý luận, có lẽ ông là kiến trúc sư viết nhiều nhất ở thế kỷ 20. Rất nhiều các luận điểm như “Ngôi nhà Domino”, “Năm điểm của kiến trúc hiện đại”, “Ngôi nhà như cỗ máy để ở”, “Tỷ lệ vàng”… đã được ông phân tích thành lý thuyết từ những kinh nghiệm xây dựng thực tế của mình. Ông cũng là một trong những người sáng lập ra tạp chí “Tinh thần mới” (Esprit nouveau) đăng và bình luận nhiều ngành nghệ thuật khác nhau.

Le Corbusier là một nhà hoạt động xã hội. Không chỉ hài lòng ngồi trong văn phòng của mình, ông tham gia đóng góp trong nhiều cuộc hội thảo ở nhiều ngành nghệ thuật. Chính ông cũng đi diễn thuyết ở nhiều nơi trên thế giới. Ông trở thành một gương mặt điển hình tại Paris, thành phố hội tụ nhiều tinh hoa văn hoá nhất châu Âu ở những thập niên 20 – 30.

Nhưng điều đáng nói nhất ở đây là con người xuất chúng như vậy lại không hề có bằng cấp. Phản đối cách dậy học của học viện “Beaux-arts” vào thời điểm đó, Le Corbusier tự học kiến trúc một mình. Trước tiên phải biết rằng ông là người ham đọc, sau đó Le Corbusier học qua con đường thực hành. Ông có cơ hội thực tập trong hai văn phòng của hai kiến trúc sư được coi là khai sáng ra nền kiến trúc hiện đại, Auguste Perret ở Paris và Peter Behrens tại Berlin. Nhưng bài học đắt giá nhất đối với ông chính là những chuyến tham quan ở nhiều thành phố trên thế giới. Ông muốn đi tìm cuội nguồn của kiến trúc, để học bắt đầu từ đây. Khi đến thành cổ Acropolis ở thành phố Athens, Hy Lạp, ông nhận ra vẻ đẹp vĩnh cửu lại đến từ những hình học đơn giản. Còn khi tới thành phố Istanbul ở Thổ Nhĩ Kỳ, ông khám phá ra sự di chuyển trong kiến trúc Ả Rập, mà sau này ông đặt tên là “hành trình kiến trúc” (promenade architecturale). Các bố cục của không gian, điểm nhìn được phát triển linh hoạt khi ta di chuyển theo một chặng đường. Rất nhiều những kinh nghiệm như thế là những bài học được ông ứng dụng trong kiến trúc của mình. Ý nghĩa được bảo tồn, nhưng được ông thể hiện trên hình thái kiến trúc hoàn toàn hiện đại.

Sẽ còn rất nhiều các chi tiết thú vị khác nói về cuộc đời người kiến trúc sư đầy tài năng này. Các bạn sẽ khám phá thông qua cuốn phim tài liệu “Le Corbusier, hiện đại hoàn toàn hiện đại” (Le Corbusier, modern absolument modern) được thực hiện bởi đạo diễn Yvan Demeulandre. Năm ngoái rất nhiều nơi tổ chức các sự kiện nhân kỷ niệm 50 năm ngày mất của ông. Nhiều luận điểm của ông vẫn là những bài học có giá trị, nhưng cũng có những luận điểm khác bị phê phán. Nhưng cõ lẽ một trong những điều thành công nhất của người làm công tác sáng tạo, đó là tác phẩm của họ luôn được mang ra để tranh luận. Và chắc chắn rằng người ta vẫn còn nói tới ông trong nhiều năm nữa!

amcover20160402

31-03-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Tháp Eiffel", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

Khi tạo dựng kiến trúc, người ta thường liên tưởng tới hình khối, không gian, ánh sáng. Nhưng để hiện thực hóa được ba yếu tố đó chúng ta cần phải có vật liệu. Đây như là hai vế của một phương trình mà nhiều kiến trúc sư bắt đầu đồ án từ cái vế thứ hai.

Cho tới thế kỷ 19 người ta thường dùng các vật liệu địa phương như gạch, đá, gỗ… để tạo dựng kiến trúc. Nhưng cuộc cách mạng công nghiệp ở thế kỷ này tại châu Âu đã đưa ra một cách nhìn nhận mới khi vật liệu thép được sản xuất hàng loạt và ứng dụng trong kiến trúc. Trước tiên phải kể đến các nhà máy được xây dựng bằng vật liệu này. Toàn bộ dây chuyền sản xuất được nghiên cứu lại để cho phù hợp với không gian mới. Chính những bước nhịp của hệ khung có khẩu độ lớn đã làm thay đổi hoàn toàn việc bố trí các công năng bên trong. Với sức chịu tải lớn mà trọng lượng lại nhẹ hơn gạch và đá, kết cấu thép đã tạo ra những hình thái kiến trúc hoàn toàn mới lạ. Hàng loạt các công trình được đưa vào ứng dụng như các cây cầu, nhà ga, bưu điện, mái che lối đi bộ, các toà nhà cao tầng…, và đặc biệt những công trình lần đầu xuất hiện ở thế kỷ 19 như siêu thị hay nhà hội chợ triển lãm quốc tế.

Việc sử dụng kết cấu thép đã giải phóng không gian bên trong. Các công trình có sự kết hợp giữa thép và kính đã tạo ra một cảm giác nhẹ nhàng, có điểm nhìn xuyên suốt. Và đặc biệt ánh sáng thay đổi hoàn toàn so với kiến trúc trước đây. Đây là những luận điểm đã ảnh hưởng trực tiếp đến những kiến trúc sư hiện đại đầu thế kỷ 20. Ngoài ra, hệ tư tưởng “hình thái phụ thuộc kết cấu” (form follows structure) đã theo nhiều thế hệ kiến trúc sư trong công việc sáng tác của mình. Để tìm hiểu lịch sử kiến trúc thế kỷ 20, chúng ta không thể bỏ qua trào lưu ứng dụng vật liệu thép ở thế kỷ 19. Điều rất quan trọng trong việc thúc đẩy công tác sáng tạo đi đúng hướng, đó là tính tiếp nối liên tục giữa các thế hệ, dựa trên một nền tảng lý luận rõ ràng.

Tháng 4 này, CLB điện ảnh kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn một trong những kỹ sư tài năng nhất thế kỷ 19, Gustave Eiffel. Ông đã trở thành huyền thoại khi để lại dấu ấn của mình khắp nơi trên thế giới. Chính ông là tác giả của cây cầu Tràng Tiền bắc qua sông Hương ở Huế (1897-1899) và hệ mái thép của toà nhà Bưu điện trung tâm Sài Gòn (1886-1891). Ông không chỉ đơn thuần là một kỹ sư, mỗi công trình của mình ông luôn đi tìm vẻ đẹp hoàn hảo khi sáng tạo ra những giải pháp kết cấu đầy ấn tượng. Cũng phải biết rằng vai trò của người kỹ sư rất quan trọng trong việc tạo hình kiến trúc cho các công trình bằng thép ở thế kỷ này.

Các bạn sẽ xem một tổ hợp phim tài liệu nói về công trình gây nhiều tranh cãi nhất của ông. Nó đã trở thành biểu tượng của thành phố Paris, đó chính là toà tháp mang tên ông, Eiffel. Các phim này được thực hiện nhân kỷ niệm 120 năm ngày sinh của tháp Eiffel (1889-2009). Các bạn sẽ biết được không chỉ lịch sử của công trình mà còn rất nhiều thông tin bổ ích khác như khám phá nhiều chi tiết kỹ thuật, phương pháp bảo tồn, những thách thức cho các kiến trúc sư hiện nay khi tạo thêm các nhà hàng trong toà tháp…, và đặc biệt công việc tiếp quản và quản lý một công trình lịch sử với hơn 7 triệu khách viếng thăm hàng năm.

Ngoài ra một số công trình tiêu biểu khác của ông cũng được nói đến. Đặc biệt là bức tượng Nữ thần tự do, một món quà của nước Pháp tặng nước Mỹ, mà hệ kết cấu cũng do chính ông tính toán. Tất cả các phóng sự được thực hiện bởi chương trình truyền hình văn hoá nổi tiếng của Pháp “Des racines et des ailes” (Tạm dịch: Hiểu nguồn gốc để chắp cánh cho tương lai)!

10400133_669423666529847_351999045783479373_n

27-03-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Thông báo lịch chiếu phim năm 2016 / Chiếu phim "Những khát vọng lớn", Địa điểm: Heritage Space - Dolphin Plaza, 6 Nguyễn Hoàng, Mỹ Đình, Hà Nội

01

15-03-2016 Công trình cải tạo 2 căn hộ "Twin apartments" được giới thiệu trên tạp chí Kiến trúc & Đời sống, số 118, Tháng 3-2016

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/twin-apartments/

10400133_669423666529847_351999045783479373_n

03-03-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Những khát vọng lớn", Địa điểm: Trung tâm Giao lưu Văn hóa Phố Cổ Hà Nội, 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Thế kỷ 20 đã đánh dấu một bước ngoặt lớn trong lịch sử nghệ thuật mà kiến trúc cũng ở trong đó. Nổi lên đầu tiên là “chủ nghĩa hiện đại” có nôi tại Paris, mà thời kỳ vàng son ở những thập niên 1920-30. Hoạ sĩ, kiến trúc sư, nhà văn, nhạc sĩ… tất cả cùng chung một tinh thần muốn thay đổi cách nhìn nhận về vẻ đẹp và định hướng sáng tác. Chủ nghĩa cá nhân được đặt lên hàng đầu, họ muốn quên đi quá khứ, quên đi truyền thống. Họ muốn tạo ra một thế giới mới cho những con người mới.

Cũng phải biết rằng để thực hiện được điều đó, các kiến trúc sư đã nhờ vào nền công nghiệp đang ở trong thời kỳ đỉnh cao ở châu Âu. Một số vật liệu được sản xuất hàng loạt như thép, kính và bê tông đã làm thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận trong thiết kế.

Để mở đầu cho chương trình năm nay, CLB điện ảnh kiến trúc muốn đưa một cái nhìn tổng quan về tinh thần sáng tạo của thế kỷ 20. Các bạn sẽ thấy những tác phẩm của các kiến trúc sư “táo bạo” nhất thế kỷ này. Bộ phim “Những khát vọng lớn” (Great expectations) của đạo diễn Jesper Wachtmeister cho chúng ta một chuyến du hành tới những nhà ở đơn lẻ, khu tập thể, thành phố được thiết kế bởi các kiến trúc sư Le Corbusier, Oscar Niemeyer, Buckminster Fuller, Antti Lovage, Moshe Safdie, Jacque Fresco… và các văn phòng như Archigram, Superstudio.

Đây là những ví dụ điển hình cho những tác phẩm mà người kiến trúc sư là vị “nhạc trưởng” có toàn quyền quyết định. Tất nhiên những đề xuất của họ không thể tránh những “mạo hiểm”. Vì vậy không phải công trình nào cũng thành công. Chúng ta hãy lắng nghe lời phản biện của những con người sống và làm việc trong những công trình đó.

Bộ phim còn đặt ra một vấn đề khác nữa. Bản sắc kiến trúc có cần phải dựa trên yếu tố truyền thống hay không? Và đặc biệt có nên đi tìm “hình thái” kiến trúc để thoả mãn cái bản sắc đó? Các kiến trúc sư kể trên không đặt vấn đề truyền thống trong cách tiếp cận của mình, và hình thái kiến trúc của họ lại càng không liên quan đến. Vậy câu hỏi về bản sắc truyền thống có còn là điều kiện tiên quyết không? Khi kiến trúc vẫn tạo được ý nghĩa tốt đẹp nhất của nó, đó là sự thúc đẩy phát triển xã hội và nâng cao tri thức con người.

Tất nhiên sẽ còn nhiều câu hỏi thú vị đang chờ đợi chúng ta!

news_eco_01b

09-02-2016 VUUV thiết kế 3 biệt thự song lập và 1 nhà phố hướng sông tại khu đô thị Ecopark. Các công trình được dự kiến khởi công vào tháng 4 năm 2016.

IMG_4149_web

11-01-2016 Công trình cải tạo 2 căn hộ "Twin apartments" được giới thiệu trên Vnexpress

Xem chi tiết bài viết:

http://giadinh.vnexpress.net/photo/khong-gian-song/ca-tinh-khac-biet-trong-hai-can-ho-sinh-doi-o-ha-noi-3338856.html

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/twin-apartments/

tat nien -03012016

03-01-2016 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Không gian xen kẹt" (Đạo diễn Damien Faure), Địa điểm: Trung tâm Giao lưu Văn hóa Phố Cổ Hà Nội, 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Thành phố Tokyo là một trong những thành phố đông dân nhất thế giới với hơn 37 triệu dân. Đây cũng là một trong những đô thị có cấu trúc phức tạp nhất. Mật độ dân số cao luôn là vấn đề nan giải cho các nhà quản lý đô thị. Ngoài việc bắt buộc phải phát triển theo chiều cao, những năm gần đây một hiện tượng mới xảy ra, các kiến trúc sư tìm cách tối ưu hoá những không gian đang tồn tại.

Cuốn phim “Intercalary Space” (Không gian xen kẹt) của đạo diễn Damien Faure cho chúng ta một cái nhìn rất đỗi ngạc nhiên về cuộc sống trong đô thị của thành phố này. Anh không hướng ống kính tới những toà nhà cao tầng hiện đại, những siêu thị sáng mầu – cái thường được coi là những biểu tượng của những thành phố lớn, mà muốn cho chúng ta cảm nhận những ngôi nhà bị biến dạng từ sự phát triển của thành phố. Chúng là những công trình dị dạng tưởng chừng như làm xấu bộ mặt đô thị nhưng từ đây đã tạo ra một lối sống rất nhân bản.

Cuốn phim cũng nói đến những kiến trúc sư khi phải đối mặt với những công trình kiểu này. Họ đã phải tìm ra những giải pháp hiệu quả. Đây cũng là một bài học về không gian Nhật Bản, từ cách xếp đặt chiếu tatami, cách sử dụng không gian “đệm” giữa trong nhà và ngoài phố, cho đến những thích ứng phải sống trong những không gian chật hẹp ở thành phố đông dân này.

Ngoài ra bộ phim này có những sự tìm tòi trong ngôn ngữ điện ảnh, được dàn dựng theo kiểu nửa phóng sự, nửa phim truyện. Việc khai thác điểm nhìn tương tự như loài chim cho chúng ta thấy được toàn cảnh thành phố cũng như những không gian nhỏ nhất.

“Intercalary Space” được chiếu tại nhiều liên hoan phim kiến trúc quốc tế năm nay. Bộ phim từng được chiếu demo trước khi CLB Điện ảnh Kiến trúc chính thức hoạt động từ tháng 3/2015. Câu lạc bộ quyết định chiếu lại bộ phim này cho buổi TẤT NIÊN năm nay với một thông điệp trong việc quản lý và thiết kế kiến trúc-đô thị, yếu tố quan trọng nhất hơn bao giờ hết vẫn là CON NGƯỜI !

ED6-cover

20-12-2015 Công trình căn hộ "zig-zag" được giới thiệu trên tạp chí Elle Decoration - ấn phẩm mùa Đông 2015

Metropolis

06-12-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim Metropolis (Đạo diễn Fritz Lang), Địa điểm: Trung tâm Giao lưu Văn hóa Phố Cổ Hà Nội, 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Một bộ phim xứng đáng nằm trong “tủ sách kiến thức” của tất cả các kiến trúc sư, kiệt tác điện ảnh “Metropolis” (Đại thành phố) của đạo diễn người Đức Fritz Lang sẽ được CLB Điện ảnh Kiến trúc giới thiệu tới các bạn vào tháng 12 này. Là một trong những bộ phim đầu tiên thuộc thể loại khoa học viễn tưởng, Metropolis được sản xuất năm 1927 mang đậm tính nghệ thuật biểu hiện (expressionism), một trường phái nghệ thuật đang nở rộ tại Đức vào thời điểm đó. Để thể hiện đặc tính của trường phái này, đạo diễn Fritz Lang đã dùng hình thức biểu tượng là ngôn ngữ của phim.

Trước tiên phải nói đến hình tượng của kiến trúc. Metropolis là thành phố hoạt động theo chiều cao khi được chia thành các “tầng” xã hội. Tầng trên cho giới lãnh đạo, tầng dưới là nhà máy và ngầm sâu dưới lòng đất dành cho người lao động. Bộ phim phản ánh nền kinh tế tư bản lấy công nghiệp làm mũi nhọn, sử dụng con người như những cỗ máy. Sáu không gian chính của Metropolis được đạo diễn Fritz Lang mô tả một cách tài tình với những biểu tượng đặc trưng của chúng.

Tiếp theo phải nói đến biểu tượng mang tính tinh thần. Xuyên suốt bộ phim là sự đấu tranh giằng co giữa ông chủ thành phố với những người công nhân. Một phía mang biểu tượng “bộ não”, phía bên kia là những “đôi bàn tay”. Để hai bộ phận này hòa hợp được với nhau thì cần phải có một “trái tim” nữa. Đây cũng là thông điệp chính của bộ phim.

Đạo diễn Fritz Lang đã đi trước thời đại khi thực hiện bộ phim này. Nhiều kỹ thuật làm phim như các cảnh quay không gian kiến trúc và đô thị từ các tranh vẽ và mô hình kiến trúc đã trở thành điểm tham khảo cho nhiều phim khoa học viễn tưởng sau này. Bản thân ông đã từng học kiến trúc, nên sự nhạy cảm về không gian đã giúp ông rất nhiều khi làm phim. Nhưng sự thành công của Metropolis không chỉ ở kỹ thuật, nó đã nêu ra nhiều điều bất ổn của nền chính trị độc tài phát xít Đức những năm sau đó. Thực ra gần 90 năm sau, những nhìn nhận của Fritz Lang vẫn đương thời khi nhiều luận điểm phản ánh đúng thực chất xã hội của các nước đang phát triển hiện nay. Metropolis đã được UNESCO ghi nhận như “Ký ức của nhân loại”!

 

roma poster

31-10-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Roma" (Đạo diễn Federico Fellini) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Con người khi sinh ra có mối liên hệ thần kỳ với trời đất và vũ trụ. Vượt qua mối liên hệ thể xác, linh hồn của con người toả ra không gian mà họ sinh sống, để rồi tạo nên “tinh thần của nơi chốn” đó. Khi đến thăm một ngôi nhà, chúng ta có cảm giác ấm áp hạnh phúc thì không hẳn là kiến trúc mà chính những con người đang sống ở đó mới tạo nên được điều tuyệt vời như vậy.

Tháng 11 này, CLB điện ảnh kiến trúc sẽ giới thiệu tới các bạn bộ phim “Roma” (Thành phố Roma) của đạo diễn tài năng Federico Fellini. Làm phim về một thành phố vẫn luôn là một thách thức lớn với tất cả các đạo diễn. Và để miêu tả cái tinh thần của nó, có lẽ chỉ có môn nghệ thuật thứ 7 mới thể hiện được hết. Không đi tìm những khung cảnh đẹp của kiến trúc Roma, Fellini hướng ống kính của mình tới những tập tục, thói quen, phong cách sống…, những lễ hội, tôn giáo và cả những khu “nhà thổ”. Nói tóm lại là ông tập chung vào con người Roma, vào “vẻ đẹp đời thường” của họ để miêu tả cái tinh thần của thành phố vĩnh hằng này.

Tất nhiên khi nói tới Roma không thể không nói tới kiến trúc. Nhưng ở đây nó chỉ là phông nền mà Fellini rất khéo léo khi lựa chọn cho từng cảnh quay. Bộ phim là một cuốn tự truyện về cuộc đời ông. Xuất thân ở tỉnh lẻ, đến Roma để học điện ảnh và ông sống hết phần đời còn lại ở đây. Bộ phim là cách để ông nói tới tình yêu mãnh liệt với thủ đô thông qua góc nhìn rất riêng của mình. Fellini là đạo diễn hàng đầu nước Ý, có thể nói cả thế giới. Ngoài hàng loạt các giải thưởng, năm 1993 ông được Viện nghệ thuật và kỹ nghệ điện ảnh Mỹ trao giải Oscars danh dự cho sự nghiệp của mình.

“Tinh thần của nơi chốn” cũng như “Vẻ đẹp đời thường” là những phạm trù không thể thiếu khi nói tới tính nhân bản của một thành phố. “Roma” là bộ phim mà CLB rất muốn giới thiệu tới các bạn trong năm nay!

anh 1

03-10-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "24 city" (Đạo diễn Giả Trương Kha) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Khi nói đến Đặng Tiểu Bình người ta nghĩ đến công lao to lớn của ông khi đưa nền kinh tế Trung Quốc trở nên lớn mạnh như ngày nay. Nhưng điều rất quan trọng nữa là từ khi ông lên nắm quyền, giới văn nghệ sĩ đã được “cởi trói” bớt so với những thập niên “Cách mạng văn hoá” trước đó dưới thời Mao Trạch Đông. Họ bắt đầu được “suy nghĩ” theo cách của mình. Nhờ vậy mà nhiều tác phẩm nghệ thuật từ hội hoạ cho tới điện ảnh có giá trị cao đã được ra đời. Từ thập niên 80 đến nay, nghệ thuật đương đại Trung Quốc đang hình thành một cách rõ rệt và trở thành một trào lưu quan trọng trong lịch sử nghệ thuật thế giới.

Nhưng khi nói đến nghệ thuật không chỉ nói đến vẻ đẹp. Nghiều nghệ sĩ lấy công việc của mình là một cách để phản biện xã hội, phản biện chính trị. Mục đích cuối cùng cũng chỉ muốn xã hội tốt đẹp hơn. Một xã hội không có sự phản biện thì không thể phát triển được. Nhưng phản biện như thế nào và đâu là giới hạn cho sự phản biện đó? Nhiều nghệ sĩ trẻ Trung Quốc hiện nay luôn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này, tất nhiên trong cái hạn chế của một đất nước vẫn chưa có được sự tự do về thông tin và báo chí…!

Luôn lấy tư tưởng học thuật làm chủ đạo, tháng 10 này CLB điện ảnh kiến trúc giới thiệu tới các bạn bộ phim “Thành phố 24″ (24 City) của đạo diễn Giả Trương Kha (Jia Zhangke). Anh thuộc vào thế hệ đạo diễn thứ 6 của Trung Quốc, những người trưởng thành cùng sự phát triển của đất nước khi nó đang làm thay đổi một cách sâu sắc nhiều giá trị vật chất và tinh thần. Bộ phim của anh lấy kiến trúc và đô thị là đề tài để phản biện một xã hội Trung Quốc ngày nay.

Bộ phim mang thể loại nửa hư cấu, nửa tài liệu dựa trên những cuộc phỏng vấn của tám người thuộc ba thế hệ làm việc trong nhà máy sản xuất máy bay chiến đấu. Nhà máy này đang được đập bỏ để thay vào đó là một khu liên hợp nhà ở và khách sạn hiện đại mang tên “Thành phố 24″. Việc đập bỏ những nhà máy cũ để thay vào đó là những khu chung cư “delux” trở thành một hiện tượng tại các thành phố đang phát triển hiện nay. Nhưng sự đập bỏ đó có thể xoá đi được những dấu ấn của những con người đã từng sống và làm việc nơi đây?

Cũng là mục đích để giới thiệu tới các bạn những nghệ sĩ trẻ tài năng của châu Á hiện nay, đây là cơ hội để chúng ta khám phá những tác phẩm điện ảnh đương đại có nhiều sự tìm tòi mới lạ trong ngôn ngữ điện ảnh, đặc biệt có sự liên hệ trực tiếp giữa điện ảnh và kiến trúc. Giả Trương Kha là đạo diễn luôn được liên hoan phim Cannes đón chào nồng nhiệt hàng năm.

11960053_608898499249031_5740019626067266122_n

09-09-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Diller Scofidio + Renfro: Tái tạo Trung tâm nghệ thuật Lincoln và Đường sắt trên cao High Line" Địa điểm: 47G Hoa Hồng, Phú Nhuận, TP HCM

11960053_608898499249031_5740019626067266122_n

06-09-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Diller Scofidio + Renfro: Tái tạo Trung tâm nghệ thuật Lincoln và Đường sắt trên cao High Line" Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Tháng 9 này CLB điện ảnh kiến trúc sẽ kết thúc chuỗi phim về “kinh nghiệm Mỹ” khi giới thiệu tới các bạn cuốn phim tài liệu: “Diller Scofidio + Renfro : Reimagining Lincoln Center and the High Line” (Văn phòng kiến trúc Diller Scofidio + Renfro : Tái tạo Trung tâm nghệ thuật Lincoln và Đường sắt trên cao High Line). Đây là cuốn phim tài liệu mới nhất nói về hai công trình quan trọng của thành phố New York khi phỏng vấn chính những kiến trúc sư và những tác giả khác đã tái tạo ra chúng. Sự thành công của hai công trình này đã vượt qua khuôn khổ của nước Mỹ và trở thành tâm điểm của rất nhiều cuộc thảo luận về kiến trúc và đô thị hiện nay.

Cuốn phim hướng chúng ta tới chủ đề nóng bỏng trong sự phát triển của thành phố ở thế kỷ 21, đó là công việc “Tái thiết đô thị”. Mà ở đây là việc bảo tồn các công trình kiến trúc cổ và tạo ra các không gian công cộng mới trong thành phố. Không theo chủ nghĩa qui hoạch hiện đại với tư tưởng xoá bỏ hoàn toàn rồi xây mới, xu hướng tiếp cận trong thiết kế đô thị hiện nay thiên về việc tái thiết lại chúng. Nhưng đâu là những điều kiện trong cách nhìn nhận này? Hai công trình sẽ cho chúng ta những bài học bổ ích về vấn đề đó.

Có lẽ điều đáng ghi nhận nhất ở đây, đặc biệt ở công trình đường sắt High Line, là công cuộc thiết kế hay cải tạo đô thị hiện nay không chỉ nằm trong tay của những nhà thiết kế hay dưới quyền lực của thị trưởng thành phố và những chủ đầu tư… Nó thuộc về trách nhiệm của tất cả những con người sống trong thành phố đó. Khi nghe tin hệ thống đường sắt trên cao sẽ bị đập bỏ, hai người dân trong khu vực đã thành lập hiệp hội “Những người bạn của High Line” để bảo vệ nó. Và câu chuyện đã bắt đầu từ đây… Câu chuyện của họ không những đã bảo vệ được công trình kiến trúc cổ có giá trị, tạo ra một không gian công cộng tuyệt vời mà đặc biệt còn đem lại rất nhiều lợi nhuận kinh tế cho thành phố New York hiện nay. Cuối cùng thì tất cả mọi người đều được hưởng lợi !

Ngoài ra cuốn phim cũng là cơ hội để chúng ta tham quan văn phòng kiến trúc hàng đầu nước Mỹ. Xem cách làm việc của một văn phòng kiến trúc khi phải đối mặt với các công trình có ảnh hưởng lớn đến đô thị. Diller Scofidio + Renfro là văn phòng nổi tiếng không chỉ ở phạm vi kiến trúc và đô thị, họ còn có nhiều công trình liên quan đến nhiều ngành thiết kế như nghệ thuật thị giác và nghệ thuật xắp đặt.

11800244_595776823894532_2484956853081958888_n

30-07-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Cửa sổ ra sân" (Đạo diễn Alfred Hichcock) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Nhà tập thể hay nhà chung cư là mô hình nhà ở đang dần chiếm được cảm tình của người dân Việt nam. Xét trên chiều dài lịch sử và qui mô, có thể nói chúng có nhiều dấu ấn nhất tại Hà nội. Nhưng đáng tiếc là cho tới hiện nay vẫn chưa có một trào lưu lý luận phê bình nào cho thể loại kiến trúc này. Đây là một công việc rất quan trọng để từ đó rút ra những kinh nghiệm bổ ích cho mô hình nhà ở này trong tương lai. Khi mà nó sẽ còn phát triển rất nhiều trong các đô thị Việt nam.

Ở Hà nội, từ các khu tập thể Nguyễn Công Trứ, Kim Liên, Trung Tự… đến các trung cư như Royal City, Time City, chúng ta đã đi từ thái cực nọ sang thái cực kia mà hoàn toàn không có sự học hỏi kinh nghiệm sống hơn nửa thế kỷ trong thể loại kiến trúc này. Tất cả đều là sự áp đặt từ những mô hình du nhập ở nơi khác mà ban đầu bởi hệ tư tưởng chính trị và sau này dưới sức mạnh của tài chính.

Thế kỷ 20 đã nẩy sinh ra qui hoạch hiện đại ở châu Âu với mô hình “thành phố mở”. Có nghĩa là các toà nhà được đặt song song hay biệt lập thay vì liên kết lại với nhau xung quanh một khoảng sân theo truyền thống. Sự tổ hợp mới này gặp phải thất bại lớn khi đánh mất đi mối tương tác xã hội giữa con người với nhau. Những thập niên gần đây, họ đã phải có những nhìn nhận lại về những giá trị truyền thống để đưa vào thiết kế cho các khu đô thị mới.

Cũng chính trên ý tưởng về nhận thức những giá trị truyền thống, CLB điện ảnh kiến trúc giới thiệu tới các bạn bộ phim “Rear window” (tạm dịch: Cửa sổ ra sân) của đạo diễn Alfred Hitchcock. Với sự tài tình về dàn cảnh và quay phim của ông, người luôn được coi là “kiến trúc sư” nhất trong các đạo diễn, chúng ta sẽ cảm nhận được một cách sâu sắc không gian, cũng như mối tương tác của con người trong một khu nhà truyền thống ở New-York.

Bộ phim nói về một nhà nhiếp ảnh xe đua thể thao bị tai nạn gẫy chân. Khi phải ngồi bất động trong căn buồng của mình, anh chỉ còn thú vui nhìn vào cửa sổ các nhà hàng xóm xung quanh cái sân chung. Cũng chính từ đây anh khám phá ra một sự việc khủng khiếp ở nhà đối diện. Chính nhờ cấu trúc không gian của khu nhà mà sự việc đó dần dần sáng tỏ.

CLB chủ định chiếu bộ phim này không có ý đưa ra một khu nhà “mẫu” lý tưởng. Đây là cơ hội để chúng ta thảo luận về những giá trị truyền thống thông qua các phần tử kiến trúc, ví dụ ở đây như khoảng sân, cửa sổ. Vẫn thuộc chuỗi phim về sự tương tác của con người trong không gian kiến trúc và đô thị, nhưng khác với “La Zona” nói về mô hình đô thị và “Gran Torino” về không gian chung chuyển giữa trong nhà – ngoài phố, lần này “Rear window” tập trung vào những những phần tử kiến trúc của toà nhà.

1506677_1031084676926475_2420936072188757638_n

25-07-2015 Atelier VUUV giới thiệu và thảo luận về chủ đề "Cửa sổ" thông qua CLB Điện ảnh Kiến trúc vào tháng 08/2015

“Lịch sử của kiến trúc, đó là những câu chuyện về cửa sổ”

Có lẽ không có câu văn nào ngắn gọn và bao quát hơn câu của Le Corbusier khi ông diễn tả về phần tử kiến trúc quan trọng này. Mỗi công trình của ông là một sự tìm kiếm không mệt mỏi để thể hiện nó có nhiều ý nghĩa nhất. Chính ông là người sáng tạo ra loại cửa sổ dài theo chiều ngang mặt tiền, để định nghĩa kiến trúc hiện đại.

Như chúng ta đã biết, cửa sổ có vai trò quan trọng trong việc mang lại ánh sáng và thông gió cho ngôi nhà. Nhưng kiến trúc không chỉ đơn giản như vậy. Không những để thúc đẩy cho sự phát triển của kiến trúc, cửa sổ còn là chất xúc tác cho nhiều ngành nghệ thuật khác.

Có thể nêu ra trong năm nay đã có hai hoạ sĩ Việt nam triển lãm những tác phẩm của mình liên quan đến cửa sổ. Vào tháng hai, hoạ sĩ Dương Thuỳ Dương triển lãm tại Espace với chủ đề “Nhìn từ cửa sổ”. Những bức tranh của chị miêu tả những suy nghĩ bản thân khi chị ngồi bên một khung cửa sổ lớn. “Nhìn ra cửa sổ, với tôi, như nhìn ra cuộc sống. Tôi thích vị trí ấy, đằng sau một khung cửa sổ, như là tôi đang ở bên lề cuộc sống. Cuộc sống được nhìn qua khung cửa sổ là cuộc sống đã được đóng khung, mặc dù nó chuyển động. Mọi sự vật, mọi sinh vật đều nằm trong một cái khung dành riêng cho nó”.

Mới đây vẫn tại Espace, hoạ sĩ Tạ Huy Long ra mắt cuốn chuyện tranh “Cửa sổ”. Cuốn truyện đưa người đọc trở về với những ký ức của Hà nội thời bao cấp, những trò chơi con trẻ, những khát vọng tuổi thơ. Khác với Dương Thuỳ Dương, Tạ Huy Long tìm cảm hứng từ cái cửa sổ nhỏ và rất cao. Sinh ra trong một căn phòng tối tăm chật hẹp ở khu phố cổ Hà nội. Bố mẹ anh phải xoay sở mãi mới trổ được cái cửa sổ ở tít trên cao. “Tuổi thơ trên phố của tôi vừa có phần tù túng lại vừa có ánh sáng lung linh của trí tưởng tượng. Cái cửa sổ mà tôi không thể biết bên ngoài nó chứa thứ gì càng khiến tôi tò mò và nghĩ ra đủ thứ quanh nó. Tôi không nhớ đã có bao nhiêu giấc mơ mà trong ấy tôi bay được và bay qua cái cửa sổ đó, bay rất cao và nhìn cả Hà nội trải dài bên dưới”.

Chỉ với hai ví dụ ta đã thấy được vai trò của cửa sổ trong vấn đề tạo dựng cảm xúc. Với kích cỡ và vị trí đặt cửa sổ khác nhau có thể tạo ra những cảm xúc hoàn toàn khác nhau.

Nhưng dù hai hoạ sĩ lấy cảm hứng từ hai loại cửa sổ khác nhau, họ vẫn có một điểm chung là những người bên trong quan sát ra thế giới bên ngoài. Nhưng chức năng của cửa sổ không chỉ có một chiều như vậy. Trong vòng 7 năm (2002-2009), nghệ sĩ nhiếp ảnh Giorgio Barrera quan sát thế giới theo chiều ngược lại (xem một số ảnh dưới). Điều mà anh quan tâm là cuộc sống đời thường xẩy ra phía bên trong cửa sổ. Những cuộc sống này như những “màn hình tivi” tạo nên sinh khí cho một thành phố.

Vậy cửa sổ chính là cầu nối giữa trong nhà và ngoài phố. Và chỉ khi nó được “lưu thông” cả về hai phía thì mối tương tác xã hội mới được xẩy ra.

Vẫn cùng chủ đề năm nay về mối tương tác xã hội trong không gian kiến trúc và đô thị, cửa sổ là một trong hai phần tử của ngôi nhà sẽ được nói tới tại CLB điện ảnh kiến trúc vào tháng 8 này. CLB sẽ trân trọng giới thiệu tới các bạn bộ phim đã được viện điện ảnh Hoa Kỳ đánh giá là một trong những bộ phim hay nhất của mọi thời đại.

mpn_02

20-07-2015 Zig-Zag Apartment

Atelier VUUV thiết kế và giám sát thi công căn hộ có diện tích 150m2 tại Khu Đô thị Royal City Hà Nội. Dự kiến việc thi công nội thất sẽ kết thúc vào cuối tháng 10/2015.

988567_585131554959059_6088165411054113752_n

05-07-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Gran Torino" (Đạo diễn Klint Eastwood) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Điện ảnh là một thế giới đa ngôn ngữ, môn nghệ thuật của nhiều môn nghệ thuật. Thông qua môn nghệ thuật thứ 7 này, ta có thể bàn luận ngay cả về nguyên lý thiết kế kiến trúc. Một mối liên hệ mà ít khi chúng ta liên tưởng tới. Khi làm phim, không có một bộ phim nào không sử dụng các bối cảnh kiến trúc và đô thị. Nhiều đạo diễn coi những bối cảnh đó quan trọng không kém diễn biến tâm lý nhân vật. Sự nhìn nhận sâu sắc của họ về xã hội và văn hoá được thể hiện qua sự tương tác giữa con người với không gian kiến trúc và đô thị là một bài học bổ ích cho những người làm công tác thiết kế. Những bài học thường không có trong các bài giảng tại các trường dậy kiến trúc.

Vào trung tuần tháng 3, CLB điện ảnh kiến trúc đã đề cập tới “gated community”, một loại mô hình đô thị rất thịnh hành tại các nước đang phát triển, thông qua bộ phim “La Zona”. Tháng 7 này, CLB muốn hướng tới một phần tử của đô thị, đó là khoảng không gian trước nhà. Luôn là nơi tạo ra cơ hội gặp gỡ của người dân, đây là một không gian công cộng quan trọng của thành phố. Ta có thể nhận thấy tính đặc trưng của không gian này ở các đô thị của mọi vùng văn hoá. Nó còn mang tên riêng như “stoep” ở Hà lan hay “otla” ở Ấn độ.

Bộ phim “Gran Torino” của đạo diễn kiêm diễn viên Klint Eastwood là một ví dụ tuyệt vời để nói lên sự quan trọng của không gian này. Câu chuyện kể về một cựu chiến binh Mỹ rất phân biệt chủng tộc. Sau khi tham gia chiến tranh tại Hàn quốc, ông về làm việc tại nhà máy ô tô Ford và hài lòng nghỉ hưu khi chủ sở hữu chiếc xe Gran Torino của hãng. Tính phân biệt chủng tộc bị đẩy lên đỉnh điểm khi chung sống bên cạnh nhà ông là một gia đình tị nạn người Hmong (gốc Việt nam). Và ông phát hiện ra Thao, người con trai của gia đình này, có ý định ăn trộm ô tô của mình.

Bộ phim lấy bối cảnh chính ở khoảng sân trước nhà, một không gian điển hình của quy hoạch Mỹ. Cũng chính vì không có rào ngăn ở đây mà đã tạo ra cơ hội làm ông dần dần có thiện cảm với gia đình Thao và nhận ra cậu ta đang bị một băng đảng tội phạm ép buộc làm việc xấu. Bộ phim kết thúc khi ông thay đổi cách nhìn nhận của mình và hy sinh cho chính nghĩa để đáp lại tình cảm của những người hàng xóm.

Tính nhân bản của một thành phố phụ thuộc rất nhiều vào những không gian công cộng. Bộ phim sẽ là cơ hội để chúng ta thảo luận về đề tài này nói chung và không gian trước nhà nói riêng. Khi mà không gian này đang có chiều hướng bị “đóng lại” trong các khu đô thị mới. Một xu hướng kiến trúc mới do các kiến trúc sư sáng tạo ra hay thực ra họ đang phải đáp ứng cho một lối sống cá nhân hoá đang ngày càng phát triển trong xã hội Việt Nam?

11406979_574764159329132_1480286228935077600_n

07-06-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Tsotsi" (Đạo diễn Gavin Hood) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Bước sang thế kỷ 21, những công cuộc di cư đến các vùng đô thị tìm việc làm vẫn theo đà tăng trưởng. Sự di chuyển này đã làm thay đổi một cách sâu sắc nền tảng xã hội và văn hoá vùng miền. Đặc biệt nó làm xáo động ngay cả bản chất của mối quan hệ gần gũi nhất của con người, đó là gia đình.

Sự thay đổi theo hướng tiêu cực đều thấy ở cả hai phía:

Về phía làng mạc, nhiều cánh đồng trở thành những bãi đất bỏ hoang. Dân số chính chỉ còn lại những người già cô đơn sống trong những căn nhà hoang vắng. Một thảm cảnh của sự lạnh lẽo không có sự sống.

Về phía thành phố, sự chật chội, ồn ào, ô nhiễm đẩy con người nhiều khi phải sống trong những không gian hoàn toàn không đủ tiêu chuẩn vệ sinh. Chưa kể nhiều nơi còn là cái nôi của tội phạm.

Theo Liên hợp quốc, tính tới năm 2012 tại các nước đang phát triển, một phần ba dân số của các vùng đô thị phải sống trong các khu ổ chuột. Đây là một trong những vấn đề nhức nhối nhất hiện nay tại các thành phố lớn. Nó trở thành thách thức không nhỏ cho những kiến trúc sư và nhà qui hoạch cần tìm ra giải pháp cho thành phố trong tương lai.

Đạo diễn Gavin Hood đã hướng ống kính của mình tới một trong những khu ổ chuột lớn nhất thế giới. Đó là vùng ngoại ô thành phố Johannesburg của đất nước Nam Phi. Bộ phim “Tsotsi” (“Kẻ đầu gấu”, theo tiếng Nam Phi) xoay quanh Tsotsi là tên cầm đầu một băng đảng gồm những đứa trẻ vừa hết tuổi vị thành niên sống trong khu ổ chuột. Trong một lần cướp ô tô của một phụ nữ ở một khu nhà giầu trong thành phố, nó không ngờ ở ghế đằng sau còn sót lại một bé trai đang ngủ.

Gavin Hood đã khai thác một cách tuyệt vời tâm lý của Tsotsi. Tất cả những suy nghĩ và hành động của nó đều mong manh giữa cái thiện và cái ác. Cũng chỉ vì bất đắc dĩ phải giữ đứa bé mà đã thổi lên trong nó lòng khao khát tìm lại tuổi thơ bị đánh mất của mình. Nhưng khi sống trong một môi trường như khu ổ chuột thì muốn làm việc thiện có dễ không…?

Bộ phim “Tsotsi” được CLB điện ảnh kiến trúc lựa chọn để thông qua đó, chúng ta cùng suy nghĩ và thảo luận xung quanh chủ đề không gian sống và các dịch vụ liên quan cho người nhập cư. Ngoài ra đây cũng là một cơ hội để chúng ta khám phá nền điện ảnh “black movie” đương đại. Bộ phim đã giành nhiều giải thưởng quốc tế, trong đó có Oscar cho phim nước ngoài hay nhất năm 2006.

Canh quan cong nghiep

05-04-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Cảnh quan công nghiệp" (Đạo diễn Jennifer Baichwal) Địa điểm: 3A Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, Hà Nội

Năm 2008, Quỹ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên (WWF) đã lên tiếng cảnh báo, nếu chúng ta vẫn cứ tiếp tục sống trong một xã hội tiêu thụ như hiện nay thì năm 2030 con người cần phải thêm một trái đất nữa mới đủ tài nguyên để đáp ứng được nhu cầu tiêu dùng.

Cuốn phim tài liệu “Manufactured Landscapes” (Cảnh quan công nghiệp) của đạo diễn Jennifer Baichwal muốn truyền tải tới người xem một thảm hoạ đối với môi trường khi nó bị tác động bởi sự phát triển của nền công nghiệp. Điển hình ở đây là đất nước Trung Quốc, nơi hiện nay được coi như một “công xưởng” của thế giới. Cuốn phim cũng cho người xem nhận thức ra rằng, chúng ta đang sống trong một xã hội tiêu thụ mà chính kiến trúc và đô thị cũng chỉ là một trong những sản phẩm tiêu dùng. Những sản phẩm mà để sản xuất ra chúng, con người cần phải sử dụng nhiều năng lượng nhất.

Thật ra thì ý tưởng của phim được lấy cảm hứng từ công việc của nhiếp ảnh gia Edward Burtynsky, người rất nổi tiếng bởi những bức ảnh nói về sự biến đổi của phong cảnh thiên nhiên do con người tạo ra. Để làm cuốn phim này, Jennifer Baichwal đã cùng ông đến Trung Quốc “vén lên bức màn” của một đất nước đang chạy đua vào vị trí số một của nền kinh tế thế giới. Chúng ta sẽ biết được đâu là giá trị của con người khi khám phá nhiều hình ảnh ít gặp. Ví dụ như điều kiện làm việc của những công nhân trong xưởng sản xuất hay việc xây dựng đập thuỷ điện Tam Hiệp khi nó xoá sổ chỗ ở và truyền thống văn hoá của gần hai triệu dân…!

“Manufactured Landscapes” sẽ là một bài học bổ ích cho chúng ta khi Việt nam đang muốn trở thành nước công nghiệp năm 2020. Một bài học về ý thức đối với môi trường khi mà tiêu dùng và mua sắm đang là khát vọng và biến chúng ta trở thành nô lệ của chúng. Ngoài ra, cuốn phim cũng là một tác phẩm nghệ thuật với cách dựng phim độc đáo của Jennifer Baichwal kết hợp với những hình ảnh đầy tính thuyết phục của Edward Burtynsky. Bộ phim này đã dành hai giải thưởng lớn cho phim tài liệu hay nhất của hai liên hoan phim tại Canada và Mỹ.

anh 1

15-03-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Chiếu phim "Khu nhà giàu La zona" (Đạo diễn Rodrigo Pla), Địa điểm: Trung tâm Giao lưu Văn hóa Phố Cổ Hà Nội, 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội

03

01-03-2015 Điện Ảnh Kiến Trúc: Ra mắt Câu lạc bộ Điện ảnh Kiến trúc / Chiếu phim "Urbanized", Địa điểm: Trung tâm Giao lưu Văn hóa Phố Cổ Hà Nội, 50 Đào Duy Từ, Hoàn Kiếm, Hà Nội

DSC_7329

28-01-2015 Công trình căn hộ "2 closets" được giới thiệu trên Vnexpress

IMG_2861 copy

20-04-2012 Công trình "342-SH" được giới thiệu trên Tạp chí Kiến trúc & Đời sống

Xem chi tiết bài viết:

http://vuuv.com.vn/nha-ong-do-vat-su-dung-kien-tao-khong-gian/

Xem chi tiết công trình:

http://vuuv.com.vn/342sh/