Thành phố Tokyo là một trong những thành phố đông dân nhất thế giới với hơn 37 triệu dân. Đây cũng là một trong những đô thị có cấu trúc phức tạp nhất. Mật độ dân số cao luôn là vấn đề nan giải cho các nhà quản lý đô thị. Ngoài việc bắt buộc phải phát triển theo chiều cao, những năm gần đây một hiện tượng mới xảy ra, các kiến trúc sư tìm cách tối ưu hoá những không gian đang tồn tại.

Cuốn phim “Intercalary Space” (Không gian xen kẹt) của đạo diễn Damien Faure cho chúng ta một cái nhìn rất đỗi ngạc nhiên về cuộc sống trong đô thị của thành phố này. Anh không hướng ống kính tới những toà nhà cao tầng hiện đại, những siêu thị sáng mầu – cái thường được coi là những biểu tượng của những thành phố lớn, mà muốn cho chúng ta cảm nhận những ngôi nhà bị biến dạng từ sự phát triển của thành phố. Chúng là những công trình dị dạng tưởng chừng như làm xấu bộ mặt đô thị nhưng từ đây đã tạo ra một lối sống rất nhân bản.

Cuốn phim cũng nói đến những kiến trúc sư khi phải đối mặt với những công trình kiểu này. Họ đã phải tìm ra những giải pháp hiệu quả. Đây cũng là một bài học về không gian Nhật Bản, từ cách xếp đặt chiếu tatami, cách sử dụng không gian “đệm” giữa trong nhà và ngoài phố, cho đến những thích ứng phải sống trong những không gian chật hẹp ở thành phố đông dân này.

Ngoài ra bộ phim này có những sự tìm tòi trong ngôn ngữ điện ảnh, được dàn dựng theo kiểu nửa phóng sự, nửa phim truyện. Việc khai thác điểm nhìn tương tự như loài chim cho chúng ta thấy được toàn cảnh thành phố cũng như những không gian nhỏ nhất.

“Intercalary Space” được chiếu tại nhiều liên hoan phim kiến trúc quốc tế năm nay. Bộ phim từng được chiếu demo trước khi CLB Điện ảnh Kiến trúc chính thức hoạt động từ tháng 3/2015. Câu lạc bộ quyết định chiếu lại bộ phim này cho buổi TẤT NIÊN năm nay với một thông điệp trong việc quản lý và thiết kế kiến trúc-đô thị, yếu tố quan trọng nhất hơn bao giờ hết vẫn là CON NGƯỜI !